"Một lát nữa, có lẽ hắn sẽ đến chỗ chúng ta, phụ thân nuôi hắn nhiều năm, cũng dạy hắn nhiều năm, về tình về lý cũng phải tới cửa đến thăm. Chẳng qua là không biết Đại cô có mượn cơ hội theo tới hay không?" Tử Tình hỏi.
Thẩm thị nghe xong lời Tử Tình, nhìn về phía Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường nói: "Hắn nếu tự mình đến đây, ta sẽ gặp, nếu tới đây cùng Đại cô ngươi, không gặp cũng được. Đại cô ngươi không có khả năng không nói những chuyện này, khó khăn lắm nhi tử có tiền đồ, có thể có bạc bên mình, còn không phải kể hết mấy chuyện xấu xa trước đây, để lên mặt? Chỉ xem Tứ Mao nghĩ như thế nào, nếu là người có hiểu biết, hắn tất nhiên biết nên làm như thế nào."
Tử Tình nghe xong cũng là ý này, đoán chừng lão gia tử sẽ bởi vì Tứ Mao trở về mà tinh thần cực tốt đi? Dù sao, Tứ Mao bây giờ là tất cả hi vọng của một nhà Xuân Ngọc.
Tử Tình cùng Thẩm thị và Tăng Thụy Tường ngồi một hồi lâu, cũng không thấy Tứ Mao tới cửa, nhưng là thấy Lâm Khang Bình tới đây đón nàng, Tử Tình thất vọng đứng dậy, đang muốn ra khỏi cửa, chuông cửa vang, Tử Tình lôi kéo Lâm Khang Bình nói: "Chúng ta đi nhìn xem ai tới." Lâm Khang Bình nhìn Tử Tình nói: "Có ai muốn đến? Ta thế nào cũng thấy ngươi có chút cổ quái?" "Nghe nói Tứ Mao nhà đại cô ta về nhà rồi, ta muốn nhìn một chút, hắn bây giờ là cái bộ dáng gì? Đi thôi." Tử Tình đẩy Lâm Khang Bình đi ra ngoài. Tử Tình nhìn từ cửa sổ nhỏ trên cửa, bên ngoài quả thực đứng một nam tử cao ráo mặc một thân áo bông mỏng thân dài màu xanh ngọc, tóc dùng một cây trâm ngọc cài vào, trong tay còn mang theo hộp quà nhỏ, Tử Tình đột nhiên nhìn thấy còn ngây ngẩn cả người, người này nếu đi trên đường cái, Tử Tình nói cái gì cũng không dám nhận biết nhau, nơi nào có thể nhìn ra bộ dáng đứa nhỏ nhà quê trước kia?
Tứ Mao từ cửa sổ thấy Tử Tình, cười chào một tiếng: "Chào biểu tỷ, biểu tỷ vẫn là còn trẻ như vậy."
Tử Tình mở cửa ra. Vợ chồng Xuân Ngọc thật đúng là không theo tới, Tứ Mao cùng Lâm Khang Bình chào hỏi qua, theo Tử Tình vào chính đường, thấy Tăng Thụy Tường và Thẩm thị. Vội quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái, nói: "Nhị cữu. Nhị cữu nương, Tứ Mao đến thăm các ngươi, mấy năm nay ở bên ngoài, không có lúc nào là không nhớ tới Nhị cữu cữu, Tứ Mao không dám quên, Tứ Mao là vì cái gì mới đi ra ngoài, vẫn nghĩ có một ngày có thể đường đường chính chính về nhà. Dập đầu mấy cái với cậu, nói Tứ Mao không có phụ lòng sự dạy dỗ của cậu."
Tăng Thụy Tường nghe xong cũng có vài phần xót xa, muốn đỡ Tứ Mao dậy, Tứ Mao lại cung kính dập đầu lạy ba cái, nói: "Ba cái dập đầu này. Là thay cha mẹ ta dập, không dám nói xin cậu cữu nương tha thứ, bỏ qua chuyện cũ, chỉ là vì mấy năm nay, thương tổn tới một nhà cậu, Tứ Mao thay bọn họ nói tiếng xin lỗi, Tứ Mao không có suy nghĩ khác, chỉ là thật lòng nhận lỗi thay bọn họ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

