Đảo mắt đã đến tháng chạp, một nhà Tử Hỉ đặc biệt trở về sớm chuẩn bị nhận sính lễ đưa thân cho Tử Vũ, ở trên đường về thuận tiện đón Lưu thị cùng bốn đứa nhỏ trở về, Tử Phúc còn phải đợi vài ngày nữa.
Ngày nhận sính lễ định vào mùng sáu tháng chạp. Trước một ngày, Tử Lộc cũng đã mang theo người nhà trở lại. Sáng sớm mùng sáu, Tử Tình thấy Thẩm thị vội chân không chạm đất, bèn phái Tiểu Tử đi qua giúp đỡ nấu cơm, Tiểu Lục và Tiểu Phấn bọn họ đều gọi qua tới hỗ trợ, mấy nhà Hạ Ngọc còn có Thu Ngọc cũng đến sớm. Không nghĩ tới, Chu thị cũng đi theo Điền thị vào cửa, Tăng Thụy Khánh ngược lại không đến cùng.
Thực ra, Tăng Thụy Khánh cũng biết tính cách Tăng Thụy Tường thay đổi rồi, quan hệ hai nhà không có khả năng khôi phục như trước, ý của Tăng Thụy Khánh là cố gắng duy trì một chút ôn hoà mặt ngoài, chỉ cần việc vui hai nhà qua lại lẫn nhau, đừng để cho người ngoài bới móc lễ nghi, như vậy người bên ngoài không biết chuyện cũng sẽ xem trọng nhìn bọn họ một cái, nói trắng ra là, vẫn là muốn đi theo mượn chút ánh sáng, không muốn trở mặt. Có điều Tăng Thụy Khánh không bỏ xuống được thể diện, chỉ có phái Chu thị ra mặt.
Cho nên Chu thị thấy Thẩm thị cùng Tử Tình, nói: "Đa tạ đệ muội và Tử Tình, chân của cha Huy Huy tốt hơn nhiều rồi, đại phu nói, nghỉ ngơi thêm mấy ngày, có thể đi ra ngoài tìm việc làm."
"Nói cũng phải, thời điểm sinh nàng còn giống như chuyện ngày hôm qua, nháy mắt một cái sắp lấy chồng rồi, người làm nương này, trong lòng khó chịu."
"Lời này của tẩu tử cũng là nói ra tận đáy lòng ta rồi, này không, hai đứa nhỏ này vừa đi xa như vậy, trong lòng ta nóng ruột nóng gan, ngày nào không phải nhắc tới mấy lần? Ngươi nói hai đứa nhỏ này. Thành thân cũng một năm rồi, làm sao một chút động tĩnh cũng không có? Không phải là có vấn đề gì chứ?" Phó phu nhân vẫn là hỏi thẳng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

