Đang ăn cơm chiều, Tử Phúc bỗng nhiên tới, Tử Tình kinh hỉ vạn phần, hỏi: "Sao đại ca đã trở lại rồi, đại tẩu đâu?" Lần trước sau khi Thẩm thị thụ phong, Tử Phúc vội trở về nhà một chuyến, ở nhà còn chưa được hai ngày đã vội về, Tử Tình biết hắn bề bộn nhiều việc.
"Đại tẩu ngươi không trở về, ta là có chút công vụ, đi ngang qua cửa nhà, sáng sớm ngày mai đi, đặc biệt tới thăm ngươi." Tử Phúc nói.
"Đại tẩu cũng thật là, lần trước trong nhà có việc vui lớn như vậy cũng không về nhà nhìn xem, còn có, Đoan Ngọ cũng chỉ sai người trở về tặng phần lễ, bóng người cũng không thấy, đây là ở gần với ở xa, cũng không khác biệt nhiều lắm." Tử Tình oán giận nói, cũng phải nói, tình cảm mấy nàng dâu này của Tăng gia cũng không tệ, tách ra lâu, thật sự là nhớ.
"Vĩnh Nam còn nhỏ như vậy, ngươi cũng không phải không biết? Nào có đi được, chờ lớn một chút rồi nói sau." Tử Phúc sờ sờ đầu Tử Tình, nói.
Hai huynh muội nói một chút chuyện nhà, Tử Phúc tập trung hỏi Tử Tình chuyện trồng trọt, thu hoạch mấy năm khai hoang, theo phương pháp chọn giống lúa mạch của Tử Tình, năm nay lúa mạch có tăng sản lượng hay không? Tử Tình biết bây giờ hắn trông coi lương thực của một châu dân chúng, kế sinh nhai là một nội dung quan trọng hàng đầu, cũng không che giấu, nói tỉ mỉ cho hắn. Còn nói nhiều loại ngô, khoai tây, khoai lang, chống hạn mà sản lượng lại cao, gặp phải lúc mùa màng không tốt, có thể chống đỡ được việc lớn. Chẳng qua, những cái này Tử Phúc cũng đều biết, không cần nói kỹ.
"Khai hoang cũng không phải một chuyện dễ dàng, mấy loại khoai tây, ngô…ngươi nói kia xử lý tàm tạm một chút, nhưng cũng mất không ít công sức. Một nhà đâu có đủ sức lao động làm những cái này? Không nói cái khác, nhiều lúa mạch như vậy, thu gặt lúa còn tàm tạm một chút, đập lúa thật đúng là mệt người, ta còn nhớ rõ hồi nhỏ chúng ta chỉ có một mẫu, cũng có thể khiến cho ta và nương mệt gần chết. Nếu có cách nào có thể giảm chút mệt nhọc lúc đập lúa, những nông dân còn có thể trồng thêm hai mẫu, sinh kế của gia đình cũng có thể tốt hơn một chút. Quên đi, cùng ngươi nói những thứ này làm gì. Chẳng qua vẫn là muốn cảm tạ ngươi, dạy ta khai khẩn đất hoang như thế nào, để cho đại ca mới có thể làm chút chuyện có ích cho dân chúng. Từ nhỏ chỉ thấy ngươi thích xem tạp thư. Cũng không xem vô ích, hiểu được nhiều hơn ta." Nói xong Tử Phúc muốn đi.
"Đại ca, chuyện đập lúa, ta có chút đầu mối, chẳng qua ta còn chưa có suy nghĩ cẩn thận, ta thử xem trước đã, có đầu mối ta sẽ bảo người tìm ngươi. Đã nhiều năm ta vẫn nghĩ việc này, chẳng qua là không quan trọng lắm, hôm nay ngươi đã nói, ta tranh thủ buổi tối vẽ phác thảo sơ đồ, sáng sớm ngày mai ngươi sang đây nhìn xem. Ngươi và ta đều tìm người vừa làm vừa suy nghĩ, quay lại chúng ta sẽ lấy thừa bù thiếu." Tử Tình nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)