"Mộc Mộc bọn họ không phải là nghỉ phép về nhà sao? Mộc Mộc là một tay bà nuôi lớn, để Mộc Mộc đi thăm nàng nhiều một chút đi, có lẽ có thể tốt nhanh hơn một chút." Tử Tình nói. Trong số đời thứ ba, tình cảm của Điền thị đối với Mộc Mộc là sâu nhất.
"Ngươi không nói ta còn quên mất, nghe Thạch bà tử nói, bà ngươi kéo tay Mộc Mộc khóc thật lâu, hàm hàm hồ hồ nói nửa ngày, cũng không biết Mộc Mộc nghe có hiểu hay không, Mộc Mộc đứa nhỏ này cũng hiểu chuyện, ở cùng bà ngươi cả một đêm đấy."
Tử Tình vừa định mở miệng nói chuyện, Lâm Khang Bình đã từ Khang trang trở lại, Thẩm thị cũng trở về nhà, Lâm Khang Bình thuận miệng hỏi vài câu chuyện phụ tử lão Tiền, Tử Tình chỉ nói là thấy hai người đáng thương mới giữ lại, cũng không nhiều lời khác, Tử Tình cũng chưa làm theo suy nghĩ của mình.
"Nương, ngươi nhìn ta nè, Thanh tỷ tỷ nhất định phải bôi rượu hùng hoàng lên mặt ta, ta không cần." Thư Duệ đột nhiên thoáng cái chạy vào, cái trán. Chỗ tay và chân đều bị bôi lên hùng hoàng màu vỏ quýt, trước ngực treo một cái túi ngũ thải ti Tử Tình đích thân làm, bên trong có quả trứng vịt to, còn rất dễ thương. Khiến Tử Tình bỗng chốc nhớ lại tết Đoan Ngọ đầu tiên lúc mình mới tới. Cũng là treo một quả trứng gà trứng vịt chạy ra bên ngoài tìm các bạn nhỏ chơi.
Thư Ngạn đi theo sau Thư Duệ cũng lung la lung lay chạy vào, Tử Tình ôm cổ Thư Ngạn, ôm Thư Duệ vào bên cạnh. Hỏi: "Vì sao không cần chứ? Đứa nhỏ khác đều như vậy, ngươi không muốn đi tìm bọn họ chơi sao?"
Thư Duệ lớn rồi, có đôi khi Tử Tình phân phó Lâm Hưng dẫn hắn vào trong thôn tìm tiểu hài tử cùng tuổi chơi, có mấy tiểu đường đệ Tăng gia che chở, khẳng định cũng không ăn phải cái đau khổ gì, có khi cũng đưa tới trong trang, tìm mấy đứa con biểu ca chơi. Bọn nhỏ ở cùng nhau cũng có thể tìm được niềm vui thú của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

