Hoàn chính văn ~
--
Đường Tư đứng ở cửa phòng làm việc. Người luôn chú ý hình tượng như cô ta lại mặc áo khoác rộng thùng thình, khuôn mặt trắng bệch hơi ngẩng lên, mái tóc rối bời búi ở sau gáy, tay cầm chiếc túi xách lớn đã ố vàng, nhìn qua giống như sống không tốt lắm.
"Sao cô lại ở đây?" Hàng Tiểu Ý đứng lên từ ghế sa lon, nhìn cô ta, hơi nghi ngờ.
Hai mắt vô hồn của Đường Tư nhìn Hàng Tiểu Ý, sau đó khoá cửa phòng lại, Hàng Tiểu Ý liền cảnh giác: "Đường Tư, cô muốn làm gì?"
Đường Tư bước về phía trước hai bước, đứng lại, đôi mắt hơi híp lại nhìn cô, chậm rãi mở miệng: "Hàng Tiểu Ý, mày biết mày hại tao thảm như thế nào không?" Giọng nói cô ta khàn khàn, làm người khác tự nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi.
Theo bản năng Hàng Tiểu Ý hướng về phía cửa mà đi: "Cô có ý gì?"
"Tao có ý gì?" Đột nhiên Đường Tư nở nụ cười, giọng nói sắc nhọn: "Đều tại mày, Hàng Tiểu Ý, đều tại mày, là mày hại tao mất hết mặt mũi, hại tao không thể ngẩng đầu lên. Mọi người đều chỉ trỏ tao, nói tao là tiểu tam. Tất cả họ hàng đều dùng ánh mắt không chịu nổi nhìn tao. Tất cả hàng xóm đều xì xào sau lưng tao, Hàng Tiểu Ý, là mày, là mày, là tại mày..." Đường Tư càng nói càng kích động, chỉ vào Hàng Tiểu Ý hét khàn cả giọng.
"Đường Tư, cô sao vậy?" Trực giác của Hàng Tiểu Ý nói cho cô biết tình trạng thần kinh của Đường Tư không ổn định, muốn vòng qua sau lưng cô ta để mở cửa. Đường Tư đang đứng ở cửa ta vào, nhìn thấy động tác của Hàng Tiểu Ý, liền lui một bước ngăn ở cửa. Sau đó bắt đầu lấy đồ từ trong túi ra, nhìn bình thuỷ tinh mà cô ta lấy ra, ánh mắt Hàng Tiểu Ý tối sầm lại.
"Đường Tư..." Hàng Tiểu Ý muốn ngăn cản, Đường Tư đã quăng bình thuỷ tinh đi, chiếc bình nện xuống mặt đất, mùi xăng nồng nặc liền xông lên: "Hàng Tiểu Ý, mày huỷ cả đời của tao, nhất định tao sẽ khiến cho mày không thể sống khoẻ mạnh."
Sắc mắt Hàng Tiểu Ý thay đổi: "Đường Tư, cô đừng manh động."
Mắt thấy Đường Tư chuẩn bị lấy bình thứ hai từ túi ra, Hàng Tiểu Ý tiến lên một bước, muốn cướp đi chiếc bình trong tay cô ta. Đường Tư lại điên cuồng đẩy cô, giọng nói khàn khàn: "Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý, mày hại tao, đừng trách tao..."
Đường Tư đã không còn thần trí. Hàng Tiểu Ý không có ý định muốn đánh nhau liền che bụng trốn tránh, bị cô ta đẩy ngã, ngồi một bên, tay bị thuỷ tinh cứa một đường, chảy máu đầm đìa.
Mặt Hàng Tiểu Ý trắng bệch, ôm lấy bụng dưới: "Đường Tư, cô bình tĩnh một chút, chúng ta nói chuyện có được không?"
Hàng Tiểu Ý một bên khuyên giải Đường Tư, một bên lui về phía sau, vịn bàn làm việc đứng lên, nhấn số gọi điện thoại trên bàn, lại không có người nghe máy.
Lúc Đường Tư lấy ra bật lửa từ túi xách, nhìn Hàng Tiểu Ý liên tục cười lạnh: "Hàng Tiểu Ý, cứ như vậy chấm dứt đi, thế giới này đã không còn gì để tao lưu luyến rồi..."
Hàng Tiểu Ý muốn bước lên, đột nhiên bụng đau dữ dội, làm cô chỉ có thể trơ mắt đứng đó nhìn, chiếc bật lửa rơi xuống mặt sàn, lửa lớn bùng lên.
*
"Trường An lẳng lặng theo sau hắn đi ra.
Trên ống tay áo sườn xám xanh thẫm của nàng thêu sồ cúc vàng nhạt. Hai tay nàng đan lấy nhau, trên mặt nàng là vẻ nhu hòa hiếm thấy."
"Thế Phảng quay người lại nói: "Khương tiểu thư..." Nàng dừng lại đằng xa, cúi thấp đầu."
"Thế Phảng bái một bái, xoay người rời đi."
"Trường An cảm thấy tòa đình viện dưới ánh mặt trời xa xa mà nàng nhìn từ trên xuống này thật thân thuộc biết mấy, nhưng nàng không thể làm gì cả.
Sân vườn, cây cối tách bóng hai người đơn côi, không một lời - không một hồi ức, tương lai nàng chỉ có thể cất mối tình đầu - cũng là mối tình cuối cùng của mình vào trong bình thủy tinh, nâng bằng hai tay và nhìn nó."
Đọc xong đoạn này, Thiệu Thành Hi đặt quyển sách trong tay xuống, ngắm nhìn người đang nhắm mắt nằm trên giường bệnh, hơi cúi người dùng cái cằm hơi xanh của mình cọ cọ khuôn mặt trắng bệch của cô, giọng nói khàn khàn: "Tiểu Tiểu, em ngủ rất lâu rồi, mau tỉnh thôi."
“Em thích nhất truyện The Golden Cangue, anh đã đọc nhiều lần lắm rồi, em mau tỉnh dậy, anh đọc một lần nữa cho em nghe nhé?"
Rất lâu sau, cơ thể ôm Hàng Tiểu Ý mới hơi động đậy, ngồi thẳng trên ghế, há miệng cầm đồ ăn trên bàn bắt đầu ăn.
Lúc anh quay người, Đồng Tâm nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu đó, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, vành mắt liền đỏ lên.
Ra khỏi phòng bệnh, nước mắt Đồng Tâm liền thi nhau rơi xuống.
Tay chân Hàng Vũ Hằng luống cuống lau nước mắt cho cô: "Khóc cái gì, cũng không phải là sẽ không tỉnh lại, chỉ là hôn mê thôi, hôn mê vài ngày rồi tỉnh lại. Đứa bé cũng không bị gì cả, em xem hai người các em bị làm sao vậy, khóc lóc cái gì?"
Mắt Đồng Tâm đỏ hoe trừng anh: "Không phải em đau lòng cho Tiểu Tiểu sao? Anh nhìn dáng vẻ kia của Thiệu sư huynh, hơn nữa bác sĩ cũng nói có khả năng..." Đồng Tâm không nói được nữa, giọng nói nghẹn ngào.
"Anh nhổ vào, mau nhổ nước miếng đi, đừng nói hươu nói vượn, em gái nhỏ nhà chúng ta lương thiện như thế, yêu Thiệu Thành Hi như thế, sao cam lòng vứt bỏ cậu ta."
"Nói cho cùng, tất cả đều do tiện nhân Đường Tư kia, nếu không phải cô ta vào viện tâm thần, anh nhất định sẽ giết chết cô ta." Khí thế Hàng Vũ Hằng rất nhanh đã thay đổi.
Hai ngày nữa trôi qua, Hàng Tiểu Ý chưa tỉnh. Cha mẹ Hàng Thiệu thay nhau đến khuyên Thiệu Thành Hi, để cho anh trở về nghỉ ngơi một chút. Anh lại bình tĩnh từ chối bọn họ, một bước cũng không chịu rời bệnh viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


