Hàng Tiểu Ý nheo mắt, nhìn về phía Thiệu Thành Hi, còn chưa kịp nói gì, mẹ Thiệu đã nghi ngờ lên tiếng: “Giấy đăng kí kết hôn? Ai kết hôn vậy?”
“Anh, anh đã về rồi, lâu lắm rồi anh không thấy Nhị Đản, có muốn chơi đùa với nó chút không? Nhìn nó như vậy thôi nhưng nhớ anh muốn chết.” Một giọng nói trong trẻo vang lên, sau đó một người chạy nhanh ra khỏi phòng, đó là một chàng trai ấm áp như ánh mặt trời có dáng người cao gầy, vừa nhìn thấy Hàng Tiểu Ý đôi mắt của chàng trai liền sáng rực lên: “Anh, đây là chị Tiểu Tiểu sao?”
Khuôn mặt Thiệu Thành Hi tối sầm lại, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói lạnh như băng: “Trình Nhất Đinh, nhốt con chó ngu ngốc của em lại cho anh.”
“Chị Tiểu Tiểu, đây là chó của em, tên của nó là Nhị Đản, chị có thích không?” Trình Nhất Đinh như không nghe được lời nói của Thiệu Thành Hi, cười tươi với Hàng Tiểu Ý, vừa cười trên mặt liền xuất hiện hai lúm đồng tiền, rất đáng yêu.
Nhị Đản cũng rất phối hợp sủa “Gâu Gâu” hai tiếng với Hàng Tiểu Ý, Hàng Tiểu Ý vô cùng yêu thích, không nhịn được lấy tay xoa đầu Nhị Đản.
Gân xanh trên trán Thiệu Thành Hi co giật dữ dội, lui về sau mấy bước.
“Cậu là Trình Nhất Đinh?” Hàng Tiểu Ý nghiêng đầu nhìn cậu, trước kia đã từng nghe Thiệu Thành Hi nói về em họ của anh, giờ nghĩ lại mới nhận ra cậu là con trai của dì Thiệu Thành Hi - chủ biên Phan.
“Dạ dạ, em là Trình Nhất Đinh, chị, chị biết em sao? Có phải anh của em đã nói về em không? Anh ấy nói như thế nào?” Đôi mắt Trình Nhất Đinh sáng long lanh.
“Ngu chết mất, ngu không nói nổi, trên đời không có ai ngu ngốc hơn nó…” Nghĩ đến những từ Thiệu Thành Hi hình dung cậu trước kia, Hàng Tiểu Ý cười gượng gạo: “Anh của cậu khen cậu vừa thông minh lại vừa đáng yêu, còn rất nhiều nữa...”
Trình Nhất Đinh cười đến mức hai mắt đều híp lại: “Thật sao? Chị, chị nhận nhầm anh của em rồi sao?”
Hàng Tiểu Ý: “...”
“Tiểu Tiểu tới rồi hả?” Mẹ Thiệu nghe được tiếng động, đi từ bên trong ra: “Thật sự Tiểu Tiểu đến rồi, nhanh, nhanh, mau lại đây.” Tiếp tục nói: “Nhất Đinh, cháu dắt Nhị Đản vào trong đi, đừng để nó doạ anh cháu sợ.”
Trình Nhất Đinh ngồi xổm xuống ôm đầu Nhị Đản, ngẩng đầu cười với Thiệu Thành Hi: “Anh, anh có muốn ôm Nhị Đản không?”
“Mau ngồi đi, Tiểu Tiểu mau ngồi xuống, chú đang làm thức ăn ngon chiêu đãi con.”
“Chú, để con vào giúp chú.” Hàng Tiểu Ý đặt mấy thứ trong tay xuống, đi về phía phòng bếp.
Mẹ Thiệu vội kéo cô lại: “Không cần, không cần đâu, con ở ngoài chơi cùng Nhất Đinh và Nhị Đản, để cho chú của con nấu cơm, để dì đi bắc nồi nước nấu canh rồi ra nói chuyện với con.”
Mẹ Thiệu đẩy cô về phía sô pha, Trình Nhất Đinh cũng tới góp vui kéo cô ngồi xuống, mẹ Thiệu dặn dò Trình Nhất Đinh cẩn thận rồi mới yên tâm đi vào phòng bếp.
Trình Nhất Đinh ngồi đối diện với Hàng Tiểu Ý, rất phấn khích: “Chị, em nói chị nghe nè…”
“Gọi là chị dâu.” Thiệu Thành Hi ngồi sát bên cạnh Hàng Tiểu Ý, hung hăng lườm Nhị Đản đang nằm sấpcạnh chân cậu, không thể nhịn được nữa.
“Chị Tiểu Tiểu, để em nói chị nghe…”
“Gọi là chị dâu.”
“Gâu gâu…”
“Chị, chị nghe này…”
“Chị dâu…”
“Gâu…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


