“Không có gì.” Hàng Tiểu Ý bĩu môi. “Mấy ngày nay thời tiết thất thường, anh phải biết tự chăm sóc bản thân, đừng để bị lạnh, ăn cơm ở ngoài phải ăn thật ngon, trước khi ngủ uống một cốc sữa bò nóng, buổi tối đừng bận rộn quá mà không ngủ… A…”
Hàng Tiểu Ý còn chưa dứt lời, đã bị Thiệu Thành Hi hôn lên môi, nụ hôn của anh có chút vội vàng, mang theo chút cường ngạnh không thể kháng cự, cạy mở môi cô, không chút trở ngại công thành đoạt đất.
Nhẹ nhàng quay người cô, đặt cô trên thân xe, thân áp lên người cô, Hàng Tiểu Ý có chút mơ màng nắm chặt lưng áo anh, hơi ngửa đầu, tiếp nhận nụ hôn của anh.
Beta: Song Linh
Hai người về đến nhà, theo thói quen Hàng Vũ Hằng lại náo loạn vì chuyện ngủ với Hàng Vũ Tề, Hàng Tiểu Ý tập mãi thành thói quen nên coi như mình chưa thấy gì.
Tắm rửa xong lên giường nằm đã hơn mười giờ, Hàng Tiểu Ý nhìn điện thoại, điện thoại cũng không thông báo có cuộc gọi hoặc tin nhắn đến, không khỏi có chút thất vọng.
Cô muốn gọi điện thoại cho Thiệu Thành Hi nhưng lại sợ quấy rầy anh, buổi sáng anh đã gọi trước cho cô nói hôm nay công ty có rất nhiều việc, sợ phải làm việc cả đêm.
Nằm im trên giường ngắm nhìn trần nhà, bởi vì mấy ngày qua trời mưa, thời tiết mát mẻ, cửa sổ mở một nửa, gió nhẹ thổi vào khiến người ta cảm thấy dễ chịu, đó là với điều kiện không có cơn đau nhức nhối trên cổ tay cô.
Hàng Tiểu Ý giơ tay lên nhìn cổ tay mình, nhẹ nhàng sờ lên nó, vòng đeo tay va phải mặt đồng hồ phát ra tiếng ‘leng keng’ rất nhỏ. Hàng Tiểu Ý thở dài, buông tay xuống.
Không buồn ngủ lật qua lật lại người trên giường, nhớ tới tấm hình trong ví tiền của Thiệu Thành Hi, Hàng Tiểu Ý nghiêng người rời giường, lấy ra một cái hộp bằng giấy từ bàn sách, trong hộp đều là một số thứ có liên quan đến Thiệu Thành Hi, tìm ra một tấm hình, đó là tấm ảnh giống với tấm ảnh trong ví tiền của Thiệu Thành Hi, năm đó rửa ra hai tấm, mỗi người một tấm.
Lại nằm trên giường, Hàng Tiểu Ý nhìn nụ cười như có như không của người đàn ông, trong mắt hiện lên sự yêu thương, trong lòng anh phải hận bao nhiêu mới có thể xé tấm ảnh này, lại không nỡ bao nhiêu mà dán lại từng mảnh.
Nghĩ đến lời nói của Hàng Vũ Hằng lúc tối, lúc cô học lớp mười, anh đã học năm cuối cấp ba, nếu lúc đó cô quen biết anh, không phải bọn họ có khả năng bắt đầu sớm hơn, sau đó có nhiều thời gian gần nhau hơn.
Nhưng mà vấn đề yêu sớm, không biết cô có dũng khí hay không.
Nghĩ đến những từ Hàng Vũ Hằng hình dung ‘Lạnh lùng, kiêu ngạo’, ‘Không thể tưởng tượng’, ‘Không ai sánh nổi’, Hàng Tiểu Ý nghĩ đến Thiệu Thành Hi khi đó, khóe miệng hiện lên một nụ cười ngọt ngào.
Lớp mười, lúc lớp mười cô đang làm gì? Vì sao cô không tìm anh ba, nói không chừng có thể gặp Thiệu Thành Hi, đúng rồi, khi đó cô tham gia đài phát thanh của trường học. Nhưng mà cũng chỉ có vài năm, dù sao lên lớp 11 thì chương trình học cũng khá nặng, thành tích của cô không cho phép cô phân tâm.
Đọc truyện cập nhật mới tại đây
Đáng tiếc, hai người chỉ có cơ hội gặp mặt trong một năm, ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy, người ta đã lên đại học. Hàng Tiểu Ý chu môi, rõ ràng có thể quen biết từ sớm nhưng hai người lại lãng phí nhiều thời gian như vậy.
Xoay người, nhìn điện thoại, rốt cuộc có nên gọi điện thoại cho anh không? Mà anh còn nhớ mình có một người vợ không đấy?
Bấm điện thoại lung tung, Hàng Tiểu Ý không buồn ngủ chút nào, trong đầu đều là Thiệu Thành Hi.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó Thiệu Thành Hi học lớp 12, vừa đúng lúc cô học lớp 10, vậy người bạn học nữ Thiệu Thành Hi nghe thấy rất có thể là cô.
Hàng Tiểu Ý bị ý nghĩ của mình doạ sợ, sau đó lại hưng phấn, lúc đó trạm phát thanh có hai nam hai nữ, nếu người Thiệu Thành Hi thầm mến không phải cô thì là cô bé còn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


