Trên đường đi cũng có chạm mặt với vài người, Tô Nhiên liền diễn lại cái dáng vẻ không thích nói chuyện với người khác của Lý Xuân Hoa, cứ thế cúi gầm mặt mà đi thẳng.
Có người tò mò nhìn cái giỏ của cô, thấy là rau dại thì cũng dời tầm mắt đi.
Tô Nhiên vừa đến nhà đại đội trưởng thì cũng là lúc tiếng kẻng báo tan tầm vang lên, thời gian vừa vặn.
Tô Nhiên gõ cổng nhà đại đội trưởng.
Người mở cửa là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi, sắc da bình thường, dáng dấp cũng khá thanh tú. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay kẻ ca rô đỏ, rất ít mụn vá, tóc thì tết thành hai bím đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh mà nhìn cô.
Tô Nhiên nhận ra đây là con gái của đại đội trưởng, Hạ Truyền Phương.
Hạ Truyền Phương thấy một người vẫn luôn khá mờ nhạt trong đội sản xuất như Lý Xuân Hoa đến nhà mình thì sửng sốt một chút, sau đó mới hỏi: "Chị đến có việc gì thế?"
Tô Nhiên nói: "Tôi tìm thím Ngọc Lan."
Hạ Truyền Phương: "Mẹ em chưa về, chị có việc gì tìm mẹ em à?"
Cô ấy cúi đầu nhìn giỏ, thấy là rau dại thì hơi nhíu mày.
Cô ấy nhường đường, nói: "Vừa mới tan tầm thôi, lát nữa mẹ em mới về, chị vào trong đợi đi."
Tô Nhiên "Ừ" một tiếng rồi dắt Hạ Miêu vào nhà đại đội trưởng.
Nhà đại đội trưởng có hai cậu con trai, hai cô con gái và một đứa cháu trai khoảng mười sáu - mười bảy tuổi. Tuy cũng là nhà vách đất nhưng sân vườn lại rất lớn, mấy gian nhà đều được lợp mái ngói cả.
Khoảng mười phút sau, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, cổng sân bị đẩy ra. Hai anh em đi vào đầu tiên, nhìn thấy người trong sân thì đều lần lượt sửng sốt một chút, sau đó mới cùng nhau gọi một tiếng "chị dâu".
Vừa dứt lời, ngay sau đó đã nghe thấy giọng nói của thím Ngọc Lan: "Chị dâu? Chị dâu nào đến nhà vậy?"
Thím ấy đi vào cổng, mới phát hiện thì ra là mẹ của Miêu Nha.
"Mẹ Miêu Nha, sao đột nhiên lại đến chơi thế?"
Tô Nhiên lại lặp lại những lời vừa nói: "Trong nhà có một con rắn hoa bò vào, anh Tư bắt được, liền cắt ra một ít. Cháu muốn sang hỏi xem nhà thím có dư lương thực để cho cháu đổi một chút không. Trong nhà sắp hết lương thực rồi."
Nghe nói là rắn hoa, mắt của hai anh em nhà đại đội trưởng đều sáng rỡ, cậu anh cả hỏi: "Béo không ạ?"
Tô Nhiên đưa giỏ ra trước cho bọn họ xem.
Cậu con trai cả nhà đại đội trưởng vừa nhìn, kinh ngạc nói: "A, cũng béo phết đấy, nhìn thế này chắc cũng được mấy cân nhỉ?"
Bình thường, nếu không phải là ngày mùa thì anh ta vẫn thường gọi mấy người anh em cùng lứa trong đội sản xuất đi bắt ếch, bắt rắn vào ban đêm.
Đương nhiên, rắn này cũng không dễ bắt, nhiều khi phải đi mấy đêm mới bắt được một con.
Thím Ngọc Lan cũng nhìn, hỏi: "Không làm mấy đứa nhỏ sợ chứ?"
Tô Nhiên: "Lúc đó cháu và bọn nhỏ đều ở trong nhà, không bị dọa sợ ạ."
Thím Ngọc Lan nói: "Vậy thì tốt." Nhìn thịt rắn trong giỏ, thím ấy do dự một chút rồi mới bảo cô: "Ba đứa con trai nhà thím cộng thêm ba chúng nó đều to con, ăn cũng không ít, nói thật là cũng không có nhiều lương thực."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)