Tuy trước đây anh là ông chủ lớn nhưng bây giờ tình cảnh đã trở nên thế này, ít nhất anh cũng phải làm việc để tự nuôi sống bản thân mới được.
Còn về hai đứa nhỏ, cô không hiểu rõ con người Thẩm Cận, cũng không biết trong lòng anh nghĩ thế nào nữa.
Trời càng lúc càng tối, muỗi trong sân bắt đầu nhiều lên, đốt cho Hạ Miêu cứ gãi sột soạt suốt, cô đành dắt Hạ Miêu vào trong nhà.
Chợt nhớ ra điều gì, cô lại thò đầu ra nói với Thẩm Cận: "Nếu muốn đi vệ sinh thì tốt nhất nên đi trước khi trời tối hẳn, chứ anh không quen đường, dễ bước hụt rồi rơi xuống hố lắm đấy."
Thẩm Cận quay người, có chút nghi hoặc mà nhìn cô, sau đó hình ảnh hố xí hiện lên trong đầu anh.
Vẻ mặt anh hơi cứng đờ một chút.
Sau khi nhắc nhở Thẩm Cận xong, Tô Nhiên rụt đầu lại. Cô cũng nhớ tới tình cảnh của mình, thế là vội lấy tay che mặt.
Cô vẫn còn có tâm trạng mà lo lắng cho người khác cơ đấy, vẫn nên tự lo cho bản thân mình trước đi!
Cô đi tiểu nhiều vào ban đêm. Mặc dù có một thùng đựng nước tiểu ở góc tường chỗ trồng rau, nhưng mà nó lộ thiên đó!
Mấy ngày trước, dù sao trong nhà cũng chỉ có mình cô là người lớn, cửa đóng then cài, lại có tường bao quanh nên không lo bị ai nhìn thấy.
Nhưng bây giờ có thêm một người đàn ông nữa rồi!
Việc xây nhà vệ sinh phải được đưa vào kế hoạch ngay, phải bắt Thẩm Cận giúp một tay mới được!
Sau khi quyết định xong, Tô Nhiên đốt ít lá ngải cứu ở góc tường rồi đóng cửa lại để hun muỗi. Dần dần, trong nhà đã không còn tiếng muỗi vo ve nữa, nhưng trời lại quá oi bức, ngồi được một lúc thì đã bắt đầu vã mồ hôi rồi. Người hai đứa nhỏ cũng nóng hầm hập như cái lò lửa, chỉ có thể hé cửa sổ rồi dùng quạt hương bồ để quạt cho mát thôi.
Một người quạt mà cả ba người cùng mát.
Trời càng lúc càng tối, một màu xanh mờ ảo bao trùm, lúc này chắc cũng đã hơn bảy giờ tối.
Thẩm Cận cứ đứng ở ngoài chứ không vào trong nhà. Tô Nhiên phe phẩy quạt đuổi muỗi, thấy hai đứa nhỏ đã ngủ say thì đặt cái quạt xuống, nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà.
Thẩm Cận vẫn còn đứng trong sân, cô đi tới phía sau lưng anh, thấp giọng hỏi: “Giám đốc Thẩm đang nghĩ gì vậy?”
Thẩm Cận nghe thấy tiếng thì quay đầu nhìn cô: “Tôi đang nghĩ xem sau này mình nên sống như thế nào đây.”
Anh vừa mới tiêu hóa xong ký ức của Hạ Lão Tứ.
Trong ký ức, Hạ Lão Tứ đối xử với vợ con chẳng ra gì.
Còn về cách xưng hô, cơ bản đều không phải lời hay ý đẹp, chỉ có mỗi tiếng "mụ vợ" là còn có thể thốt ra miệng được.
Tô Nhiên mím môi, cân nhắc một hồi rồi bảo: "Nếu gọi tên Lý Xuân Hoa thì tôi không quen lắm, hay là cứ giống như những người khác, gọi tôi là Miêu Nha mẹ đi."
Thẩm Cận không có ý kiến gì, đáp một tiếng "Được", sau đó hỏi cô: "Cô có dự định gì không?"
Anh quay đầu nhìn vào trong nhà: "Thật sự định làm mẹ của hai đứa nhỏ đó sao?"
Tô Nhiên theo tầm mắt của anh nhìn về phía cửa nhà, đáp: "Không phải là vấn đề có muốn làm mẹ hay không, mà là tôi hiểu rất rõ, nếu tôi không quản thì trong cái thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, hai đứa nhỏ một đứa mới vài tháng tuổi, một đứa mới lên bốn sẽ chẳng sống được bao lâu."
Thẩm Cận gật đầu: "Tôi hiểu rồi."
Ý của cô là sẽ quản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
