Thẩm Cận tạm thời thu hồi suy nghĩ, cúi đầu nhìn đứa nhỏ gầy gò này.
Thông qua ký ức của Hạ Lão Tứ, anh biết ở thời đại này, sữa bột là vật phẩm hiếm lạ, có tiền cũng chưa chắc mua được. Đứa nhỏ này dường như cũng mới được vài tháng tuổi, nên anh hỏi: “Đứa nhỏ này ăn cái gì?”
Vành tai Tô Nhiên bỗng đỏ ửng. Cho ăn thì cũng đã cho ăn rồi, nhưng để nói ra cách cho ăn với một người biết rõ thân phận thật của mình thì thực sự là một chuyện vô cùng xấu hổ.
Cô khẽ tằng hắng một tiếng, bình tĩnh nói: “Đưa cho tôi trước đi.”
Thẩm Cận đưa đứa bé cho cô, nhận ra mặt cô đỏ bừng, anh lập tức hiểu ra đứa nhỏ này ăn gì, nên cũng không hỏi thêm nữa.
Tô Nhiên đón lấy Hạ Hòa, nói: "Đợi lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Sau đó cô bế đứa nhỏ ra khỏi phòng, đi thẳng xuống bếp.
Tô Nhiên ngồi trên chiếc ghế nhỏ hay dùng để nhóm lửa ở trong bếp, trong khi cho Hạ Hòa ăn sữa, cảm xúc của cô cũng dần bình tĩnh trở lại.
Ở cái thời đại vật tư thiếu thốn này, cho dù sắp đến giai đoạn cải cách mở cửa đi chăng nữa, thì một mình cô gồng gánh hai đứa con vẫn sẽ phải đối mặt với rất nhiều áp lực, cũng sẽ phải rất vất vả.
Bây giờ, xuất hiện một người có thể giúp đỡ san sẻ cùng cô, thế thì dĩ nhiên phải cùng tụ lại với nhau để tiếp tục sống sót rồi. Còn chuyện có oán trách hay không, thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
*
Đợi đến khi Tô Nhiên cho Hạ Hòa ăn xong rồi đi ra khỏi bếp thì cũng đã mười lăm phút trôi qua.
Cô liếc nhìn cổng sân - vẫn đóng kín. Với chiều cao của Hạ Miêu thì không thể tự mở cổng sân được, vậy chắc chắn là con bé đang ở trong nhà.
Vào nhà xem thử, quả nhiên con bé đang ở đó.
Chỉ có điều, hai "cha con" chẳng ai buồn đoái hoài đến ai.
Hạ Miêu bê một chiếc ghế đẩu nhỏ đến ngồi ở cạnh cửa, còn Thẩm Cận thì im lặng ngồi trên giường, có lẽ vẫn đang cố gắng bình tâm lại trước cú sốc xuyên không và sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn này.
Mới ấy ngày trước còn ở trong biệt thự cao cấp, hôm nay lại đã ngồi trong một ngôi nhà cũ nát xập xệ với bốn bức tường lung lay sắp đổ, dù là ai đi chăng nữa thì tâm lý cũng sẽ sụp đổ thôi.
Ngay cả cô, trước kia cũng chỉ là sống trong ký túc xá của trường học thôi, giờ phải chuyển sang sống ở căn nhà rách nát gió lùa bốn phía như thế này, cũng đã cảm thấy hụt hẫng vô cùng luôn rồi.
Tô Nhiên đặt Hạ Hòa vẫn còn thức vào lòng Thẩm Cận. Anh lập tức hoàn hồn, ngước mắt nhìn cô.
Tô Nhiên nói: "Anh bế con một lát được không? Tôi phải đi nấu cơm."
Thẩm Cận gật đầu.
Tuy hai người còn xa lạ, nhưng lại khá ăn ý.
Tô Nhiên nhìn thoáng qua tư thế bế con của anh, thầm nghĩ không ngờ vị sếp lớn này cũng biết trông trẻ cơ đấy.
Thấy vậy là cô cũng yên tâm rồi. Cô rời khỏi phòng, một lát sau thì quay lại với một cái bát trên tay.
Thẩm Cận nhìn cô kéo một chiếc bình gốm từ dưới gầm giường ra, sau khi mở nắp thì bốc từ bên trong ra một nắm khoai lang trắng đã được cắt nhỏ, phơi khô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
