Nhưng anh em nhà họ Cố thì không, chúng không giống những đứa trẻ khác, hễ tí là rơi nước mắt. Từ khi lên chương trình đến giờ, chưa hề thấy chúng khóc lần nào.
Đạo diễn chương trình đột nhiên nhận ra, hình như họ đã có thành kiến quá mức với hai đứa trẻ này.
Rất nhanh, họ đã ra khỏi rừng.
Mẹ Thẩm vẫn luôn đợi ở cổng cùng hai đứa trẻ, thấy họ bình an trở về, bà lập tức lên đón: “Thu Thu sao thế này?”
“Thằng bé không biết chạy thế nào lại ngã xuống mương nước, hơi sốt rồi, chúng tôi đang đưa nó đến bệnh viện.” Nói rồi, PD than phiền một câu: “Đúng là chẳng lúc nào được yên.”
Thẩm Minh Châu không đồng tình lắm với câu này: “Con trai hiếu động là chuyện thường, huống hồ trẻ con ở tuổi này có mấy đứa chịu ngồi yên.”
Bà lại liếc nhìn Minh Ương, thoáng giật mình: “Ương Ương sao cũng ra nông nỗi này, con cũng ngã xuống mương à?”
Minh Ương cạn lời.
Một lát sau, PD giải thích: “Trời tối, bé con bị vấp ngã.”
Vừa nói, chiếc xe van cũng đỗ ngay trước cổng, Minh Ương chẳng nghĩ ngợi nhiều, tay chân cùng dùng sức trèo lên xe.
“Này, con không thể...”
“Thôi, cứ để con bé đi đi, đỡ phải lại bỏ nhà đi nữa.” Đạo diễn một ngày bị quay như chong chóng, đầu óc rối bời: “Tôi sẽ tìm một nhân viên nữ đi cùng, những người còn lại tiếp tục ghi hình.”
Mấy người lên xe, chiếc xe van phóng đi mất hút.
Họ đến bệnh viện gần nhất, đăng ký khám bệnh đều do tổ đạo diễn một tay lo liệu.
[Gấu nâu snack giòn tan, thêm một gói nữa.]
Đây là... trúng thưởng rồi!
Hình như trong sách có viết, snack là món ăn của thế kỷ 21, vì tiện lợi nên còn được gọi là mì ăn liền.
Cô có đồ ăn rồi!!
Minh Ương vui đến mức mắt sáng long lanh.
Cô biết mình hiện tại là trẻ con, không thể chạy lung tung, bèn kéo ống tay áo của chị gái bên cạnh: “Chị ơi~”
Đối phương nhìn sang, trong ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác.
Do những “tiền án tiền sự” trước đó, cô ấy đương nhiên cho rằng tiểu ác nữ gọi mình chẳng có gì tốt đẹp.
Minh Ương làm ngơ ánh mắt dò xét của cô ấy, đưa tấm thẻ nhăn nhúm qua: “Cái này đổi ở đâu ạ?”
Lúc này chị gái kia mới để ý đến tấm thẻ nhỏ trong lòng bàn tay cô bé.
Gấu nâu?
Cô ấy khựng lại một chút, kiên nhẫn nói: “Xung quanh đây không có cửa hàng tạp hóa, đợi chúng ta về rồi đổi có được không?”
Không được đâu...
Minh Ương thoáng thất vọng.
“Vâng ạ~”
Cô bé xụ mặt xuống, cất tấm thẻ vào túi như bảo bối, sờ sờ cái bụng lép kẹp, trong lòng mắng thầm Linh Nhất cả vạn lần.
Ọc.
Bụng cô réo lên.
Minh Ương không phải chưa từng bị đói.
Ở thời Mạt thế, không được ăn no mới là chuyện thường.
Nhưng cơ thể trẻ con dường như không giống người lớn, đặc biệt dễ đói, lại đặc biệt khó chịu đựng.
Cô đung đưa đôi chân nhỏ, nhìn dòng người qua lại, chỉ có như vậy mới có thể quên đi cảm giác khó chịu trong bụng.
Chị gái kia lúc này mới nhận ra điều gì, dò hỏi: “Ương Ương... có phải đói bụng rồi không?”
Minh Ương nhìn cô ấy, gật đầu, khuôn mặt bình tĩnh lộ ra chút tủi thân khó tả.
Cô bé vốn đã đáng yêu, lúc không ồn ào lại càng đáng yêu hơn.
Lại cố nén sự tủi thân đó, ánh mắt nhìn thôi cũng khiến người ta đau lòng.
Hóa ra nãy giờ cô bé hỏi như vậy là vì đói bụng muốn ăn nhưng không dám nói với họ.
Chị gái kia chợt thấy đứa nhỏ có chút đáng thương, trìu mến xoa đầu cô bé: “Vậy đi thôi, chị dẫn em đi ăn.”
Minh Ương nắm lấy túi trống rỗng: “...Em không có tiền.”
Chị gái kia bật cười: “Chị mời em, không cần em trả tiền.”
Minh Ương nhảy xuống ghế, ngoan ngoãn nắm lấy bàn tay cô ấy đưa ra.
Xung quanh bệnh viện thường không có gì ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



