[Bạn tự mình nghĩ là được rồi, nói ra làm ghê tởm ai chứ?]
[Chạy thôi chạy thôi, coi như tôi chưa nói gì.]
Lục Văn thấy Ninh Dung nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng chợp mắt bên cạnh cô. Anh ấy không dám thật sự ngủ say, chỉ nhắm mắt suy nghĩ vẩn vơ mà thôi. Thấy dáng vẻ toàn tâm toàn ý tin tưởng Ninh Dung của Lục Văn, Tần Quyết cũng không nói thêm gì.
Cảm giác Ninh Dung mang lại cho anh ấy... không tệ.
Điểm dừng chân tạm thời mà Tần Quyết tìm được dựa vào "trực giác" khá tốt, khoảng thời gian trước khi trời sáng đều trôi qua bình yên. Các người chơi không tìm tới, dân làng cũng vậy.
Sau khi nghỉ ngơi khoảng sáu tiếng, Ninh Dung mở mắt ra, cô nhìn Lục Văn đang nỗ lực chống chọi để không ngủ thiếp đi ở bên cạnh và nói: "Cậu ngủ đi, tôi canh đêm."
Lục Văn "oáp" một tiếng, rốt cuộc vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ ập tới, giây tiếp theo sau khi nghe lời cô, anh ấy mơ hồ nói lời cảm ơn chị rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Theo một ý nghĩa nào đó, Lục Văn cũng coi như là có chút "ngốc bạch ngọt", một khi tin tưởng ai đó sẽ buông bỏ mọi lo ngại, gạt bỏ mọi do dự.
Tần Quyết cả đêm không dám nhắm mắt, thấy cô đã nghỉ ngơi xong, do dự vài giây, vẫn hỏi: "Cô có ý tưởng gì không?"
Ninh Dung: "Tôi dự định đi tìm thôn trưởng trò chuyện trước." Nói xong, cô nhìn về phía Tần Quyết: "Tôi cần sự giúp đỡ của anh."
Mặc dù Tần Quyết không nói thẳng kỹ năng của mình là gì nhưng Ninh Dung ít nhiều cũng đoán được phần nào, nếu muốn tìm thôn trưởng, dùng kỹ năng của anh ấy có lẽ sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi.
Sau khi cân nhắc, Tần Quyết gật đầu: "Được."
-
Gần trưa, nhóm người Ninh Dung thận trọng đi xuống núi. Ngôi làng bị đốt cháy một phần nhưng phần lớn vẫn còn nguyên vẹn, chẳng hạn như nhà thôn trưởng không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Họ vừa bước vào làng thì ngửi thấy một mùi khét để lại sau khi đồ vật bị đốt cháy, hơi nồng nặc.
Trong làng, ngoại trừ một số dân làng ở lại dập lửa, đa số đều ở bên ngoài đuổi theo người chơi. Vì vậy lúc này ngôi làng yên tĩnh đến lạ thường, không hề náo nhiệt như ngày thường.
Ninh Dung xác nhận với Tần Quyết ở bên cạnh: "Thôn trưởng đang ở trong làng sao?"
Tần Quyết: "Trực giác của tôi là ông ta nên ở đây."
Ninh Dung và Lục Văn đi theo Tần Quyết, dọc đường vòng qua không ít NPC, từ xa đã thấy thôn trưởng đang ngồi xổm bên bờ ruộng hút thuốc.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông ta không thèm quay đầu lại: "Tìm thấy mấy người ngoại tộc đó rồi sao?"
Ngay khi thôn trưởng vừa định quay đầu lại nhìn, Ninh Dung lần thứ ba kích hoạt "Có tiền mua tiên cũng được".
Lần này, cô trực tiếp vung ra một xấp tiền trò chơi, xấp tiền dày cộm phát ra tiếng loẹt xoẹt. Trong ánh mắt kinh ngạc của Tần Quyết và Lục Văn, cô bình tĩnh hỏi: "Nói cho tôi biết, mấu chốt để vượt màn là gì?"
Tần Quyết: "???"
Lục Văn: "!!!"
Khán giả: "..."
[Không phải chứ! Người mới ơi, cô hổ báo vậy sao?]
[Muốn cưỡng ép phá giải, đúng không? Trò chơi này bị cô nắm rõ rồi.]
[Còn có thể làm thế này sao? Không phải, cô lấy đâu ra nhiều tiền trò chơi như vậy, tôi thật sự nghĩ không ra.]
[Xấp này có bao nhiêu tiền? Chắc phải mười tờ chứ? Trực tiếp dùng tiền mua chuộc NPC đúng không?]
[Cô có tiền, cô giỏi!]
Trong tiếng nghi ngờ và kinh ngạc của đám đông khán giả, dòng bình luận màu sắc của cao thủ lại thong thả bay qua.
[Xem ra, kỹ năng khởi đầu của cô ấy còn mạnh mẽ hơn tôi tưởng tượng.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
