Năm mươi hộ dân sống tập trung tại một khu vực trong núi, mỗi nhà cách nhau khoảng nửa dặm.
Đi bộ theo ký ức chừng nửa khắc, nàng dừng chân trước một căn nhà kiểu nhà nông.
Trên đường đi, Lâm Miểu đã sắp xếp lại ký ức và phân tích sơ qua về tính cách của Lâm Tam Nương: nhút nhát, nhu nhược, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, là một người mờ nhạt trong mắt mọi người xung quanh.
Nàng mới đến đây, tuy có ký ức nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ thời đại này, vì vậy tốt nhất nên quan sát kỹ cái đã. Tạm thời cứ dựa theo tính cách của nguyên thân để thích nghi hoàn cảnh, sau này có gì thì lại tính tiếp.
Lâm Miểu nhìn quanh sân viện một lượt, nhưng không thấy ai cả. Trong nhà dường như có tiếng động, nàng cất tiếng gọi: "Hoàng tẩu tử có nhà không ạ?"
Người trong nhà nghe thấy tiếng kêu liền đáp lại một tiếng "Ai đấy".
Một lát sau, một nữ tử khoảng ba mươi tuổi, dáng người đầy đặn từ trong nhà bước ra.
Hoàng tẩu tử thấy người đến tìm mình là nàng, vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc rồi mới hỏi: "Tam Nương đó hả, có chuyện gì vậy?"
Lâm Miểu bắt chước tính cách rụt rè của Lâm Tam Nương, mấp máy môi mấy lần rồi mới lí nhí hỏi: "Ta... Ta có thể mua chút đồ ăn của tẩu được không?"
Hoàng tẩu tử nghe mà sửng sốt cả người.
Mua? Chắc chắn không phải là mượn đó chứ?
Lâm Miểu nhìn biểu cảm của Hoàng tẩu tử là hiểu ngay lý do tại sao tẩu ấy lại kinh ngạc như vậy rồi. Dù sao thì trước đây Lâm Tam Nương toàn đi mượn cả. Hoàng tẩu tử tuy mềm lòng nhưng cũng sợ Lâm Tam Nương không trả nổi, cho nên mỗi lần chỉ cho mượn ít khoai sọ hay đậu nành loại kém chất lượng thôi.
Lâm Miểu bước qua cổng viện rồi đứng chờ ngoài sân.
Lát sau, Hoàng tẩu tử bưng hai chiếc bát đi ra. Nửa bát đậu nành và một bát khoai sọ, kích cỡ của khoai sọ chỉ nhỉnh hơn quả trứng gà một chút.
Hoàng tẩu tử đi đến trước mặt nàng: "Đừng có chê ít nhé, bên ngoài đậu nành phải ba văn một cân đấy, ta cho muội nửa bát này và thêm một bát khoai sọ nữa."
Lâm Miểu vội vàng lắc đầu: "Không chê, không chê đâu ạ."
Hoàng tẩu tử đổ khoai sọ và đậu nành vào trong cái giỏ của nàng.
Lâm Miểu đưa ba văn tiền cho Hoàng tẩu tử, nói: "Cảm ơn tẩu."
Hoàng tẩu tử nhận lấy tiền, liếc nhìn khuôn mặt không chút màu máu của nàng rồi hỏi: "Trượng phu của muội có biết muội có tiền không đấy?"
Lâm Miểu lắc đầu: "Là ta lén giấu đi."
Hoàng tẩu tử thở dài: "Làm vậy là đúng rồi, phải biết lo cho bản thân và mấy đứa nhỏ một chút, đừng có chuyện gì cũng thuận theo trượng phu nhà muội."
Lâm Miểu gục đầu xuống, bắt chước dáng vẻ bứt rứt của nguyên thân, nhỏ giọng nói: "Không thuận theo, hắn sẽ động tay động chân..."
Đúng là gã sẽ ra tay đánh thật, trượng phu của nguyên thân mỗi khi không có tiền để bài bạc thì tính tình sẽ cực kỳ nóng nảy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

