Nhắc đến chuyện cũ, Lâm Miểu vẫn chưa hết bàng hoàng, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Diệp Tẫn đoán không sai. Đúng là sinh viên mới ra trường, chưa trải đời. Ánh mắt quá đỗi trong trẻo, cái kiểu trong trẻo chưa từng bị xã hội vùi dập.
Chẳng biết có phải vì bên cạnh có thêm một người đến từ cùng một nơi, biết rõ lai lịch của mình hay không mà bóng ma trong lòng nàng dường như tan biến đi ít nhiều.
"Đi được không?" Hắn hỏi lại.
Lâm Miểu lắc đầu.
Diệp Tẫn một lần nữa ngồi xổm xuống trước mặt nàng.
Lâm Miểu lại nằm lên lưng hắn, chỉ là lần này tâm thế đã hoàn toàn khác hẳn.
Hay nói đúng hơn, kể từ khi xuyên không đến nay, tâm cảnh của nàng đã thay đổi rồi. Giống như đột nhiên lạc đến một đất nước xa lạ bất đồng ngôn ngữ, trong lúc hoang mang lo sợ lại gặp được đồng hương nói cùng tiếng mẹ đẻ, cảm giác bất an loáng cái đã được xoa dịu.
Đi được một đoạn đường núi, Lâm Miểu bỗng nhiên lên tiếng: "Tôi tên Lâm Miểu, 'Lâm' trong rừng cây, 'Miểu' trong nước biếc. Còn anh xưng hô thế nào?"
"Diệp Tẫn." Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung: "Chữ 'Tẫn' trong tro tàn."
Lâm Miểu ngẩn người, ngạc nhiên nói: "Thật kỳ lạ, tên tôi toàn là nước, tên anh lại mang theo lửa. Mà còn lạ hơn nữa là Lâm Tam Nương họ Lâm, tôi cũng họ Lâm. Diệp Ngũ Lang họ Diệp, anh cũng họ Diệp."
Diệp Tẫn đáp: "Chỉ là cái tên thôi."
Hắn đúng là người không thích trò chuyện. Hai người lại im lặng một hồi, Lâm Miểu hỏi: "Anh cõng tôi như vậy, có mệt không?"
"Không mệt." Hắn đáp.
"Hay là để tôi xuống đi một lát, tôi thấy giờ mình có thể đi tiếp được rồi."
Diệp Tẫn lạnh lùng nói: "Cứ yên đó đi."
Lâm Miểu khẽ mím môi. Gặp được người quen nơi đất khách quê người khiến nàng có chút phấn khích, nhưng thái độ của đối phương lại bình tĩnh đến lạ kỳ, thậm chí còn đặc biệt lạnh nhạt.
Nhưng bảo hắn máu lạnh thì cũng không đúng, vì hắn không hề bỏ mặc nàng ở đó mà còn cõng nàng về. Hơn nữa, tính cả chuyện ngày hôm qua và hôm nay, có miếng gì ngon hắn đều chia cho nàng và ba đứa nhỏ.
Có lẽ đây là kiểu người ngoài lạnh trong nóng nhỉ.
Nghĩ đến đây, Lâm Miểu lại mở lời: "Đường còn hơi xa, chúng ta nói chuyện một chút được không?"
"Nói đi." Hắn ứng lời.
Lâm Miểu nói: "Diệp Ngũ Lang vốn là một tên cờ bạc, tính tình lại lông bông, anh đột nhiên trở nên chính chắn, biết gánh vác như vậy, chỉ sợ người khác sẽ nghi ngờ anh bị thứ gì đó không sạch sẽ ám vào. Thời cổ đại, mê tín dị đoan đã ngấm vào xương tủy, người ngoài nghi ngờ còn có thể biện minh, chứ nếu đến cả người Diệp gia cũng nghi ngờ thì e rằng anh sẽ bị coi là tà ma ngoại đạo rồi đem thiêu sống mất."
Diệp Tẫn dường như không ngờ nàng lại lo lắng chuyện này. Im lặng giây lát, hắn đáp: "Tôi tự có tính toán."
Lâm Miểu im lặng, thầm nghĩ cái tính cách này của hắn chẳng giống Diệp Ngũ Lang chút nào, tốt nhất là hắn nên biết tìm đường mà tính đi.
Diệp Tẫn cũng có ký ức của Diệp Ngũ Lang, hắn trầm tư một lúc rồi dặn: "Ít qua lại với người Diệp gia và họ Lâm thôi. Phải mau chóng kiếm tiền rồi dời khỏi thôn Võ An này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



