Diệp Tẫn khẽ gật đầu rồi tiếp tục húp cháo. Cháo nhạt nhẽo chẳng có mấy vị, miệng mồm nhạt đến phát chán, hắn thầm nghĩ lần sau có lẽ nên thử món nướng.
Sau khi ăn xong, Lâm Miểu bảo Đại Nữu và Nhị Nữu rửa bát, còn nàng thì đi ra ngoài một chuyến.
Hoàng tẩu tử không có nhà, nàng định quay về thì chợt nhìn thấy tẩu ấy đang gánh đòn gánh trở về, nàng lập tức tiến lại.
"Tẩu tử, tẩu tử!"
Hoàng tẩu tử thấy dáng vẻ hăng hái của nàng, nhướng mày hỏi: "Nam nhân nhà muội đồng ý rồi à?"
Lâm Miểu liên tục gật đầu: "Hắn không những đồng ý mà còn muốn nhờ tẩu hỏi giúp xem có thiếu người không, hắn cũng muốn cùng làm."
Nghe vậy, Hoàng tẩu tử kinh ngạc, không thể tin nổi mà hỏi lại: "Nam nhân nhà muội không chỉ đồng ý mà còn nói hắn cũng muốn làm á?!"
Dù sao lúc đó tẩu ấy cũng chỉ thuận miệng nói đại, chẳng bao giờ nghĩ Diệp Ngũ Lang lại đồng ý cả.
Lâm Miểu tìm cái cớ cho "Diệp Ngũ Lang giả": "Cũng chẳng biết có phải bên ngoài hắn thua bạc hay không mà lại bảo bất kể khiêng quan, hạ huyệt hay lấp đất gì thì hắn cũng đều làm được hết, miễn có tiền là được."
*
Diệp Tẫn ngồi dưới hiên, tay cầm cái quạt nan lớn mà quạt lấy quạt để.
Tiết trời mùa hè nóng nực, cho dù lúc sáng sớm mát mẻ nhất trong ngày thì cũng vẫn khiến một người đàn ông khí huyết tràn trề như hắn đổ mồ hôi đầm đìa, ướt cả vạt áo.
Khi Diệp Tẫn đang cau mày vì nóng thì ở cổng xuất hiện một bóng người mặc áo vải thô.
Khẽ nheo mắt, hắn thấy người phụ nữ kia thở hổn hển dừng lại trước cổng rồi mới bước vào sân.
Có lẽ nàng vừa chạy về, khuôn mặt vốn trắng bệch giờ đã có chút sắc hồng.
Lâm Miểu đi đến trước mặt hắn, bình ổn nhịp thở gấp gáp rồi mới nói: "Hoàng tẩu tử bảo có nghe ngóng được một chút, nói là nhà kia không được lòng người trong thôn nên mới không tìm đủ người giúp."
"Người khiêng quan tài đột ngột đổi ý, giờ họ đang cuống cuồng tìm người thay thế."
Lâm Miểu gật đầu: "Vậy để ta đi báo lại cho tẩu ấy, tiện thể nhờ tẩu ấy hỏi xem tiền công được bao nhiêu."
Diệp Tẫn "Ừ" một tiếng.
Lâm Miểu lại chạy vụt đi.
Diệp Tẫn nhìn dáng vẻ đi đứng của nàng, bước chân nhẹ nhàng và có nhịp điệu, không giống tư thế đi đứng tùy tiện của phụ nữ thôn quê bình thường. Càng không giống dáng vẻ đi đứng khom lưng uốn gối, mắt luôn nhìn xuống đất của Lâm Tam Nương trước kia.
Đợi người đã đi khuất, Diệp Tẫn mới thu hồi tầm mắt, liếc nhìn ba đứa trẻ đang thu mình trong góc nha như mấy con chim cút, thầm thở hắt ra một hơi.
Lâm Miểu đi một lát rồi quay lại: "Hoàng tẩu tử đi nói với Phúc thẩm rồi, nhờ thím ấy dẫn chúng ta sang thôn bên cạnh gặp chủ nhà nói chuyện."
Diệp Tẫn gật đầu, dù đang nhìn về phía núi xanh xa xăm nhưng ánh mắt lại trống rỗng, không nói gì thêm.
Lâm Miểu thấy hắn không buồn để ý mình, liền đi đun nước nóng để uống.
Cái nhà này thật sự là nghèo rớt mồng tơi, bát không chỉ sứt mẻ mà còn chẳng dư ra được một cái nào, đĩa cũng chỉ có vẻn vẹn hai chiếc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)