Lâm Miểu rảo bước về sân, hoàn toàn không nhận ra Diệp Ngũ Lang vốn đi phía sau nàng giờ đã dừng bước, đôi mắt khẽ nheo lại. Hắn quan sát tư thế đi đứng thẳng lưng, đôi vai tự nhiên hơi ngả về sau một cách nhẹ nhàng của nàng, trong mắt hiện lên vài phần suy tư.
*
Sau khi đổ lá rụng rồi quay về nhà, Lâm Miểu tìm một miếng vải rách để lau bàn.
Nhị Nữu rụt rè đi tới, nói: “Nương, để Nhị Nữu lau cho.”
Lâm Miểu vì muốn tránh giao thiệp với Diệp Ngũ Lang nên phải làm cho mình trông thật bận rộn, dĩ nhiên sẽ không giao việc này cho con bé rồi.
Nàng nói với Nhị Nữu: “Con đi trông em đi.”
Đặt thùng xong, hắn bước vào bếp mở nắp vung gỗ ra, tức thì hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi.
Ba đứa nhỏ ngửi thấy mùi thơm, đứa nào đứa nấy đều không ngừng nuốt nước miếng.
Lâm Miểu vừa xuyên không đến đây ngày đầu tiên, vốn cũng không thèm ăn lắm. Nhưng khổ nỗi cơ thể này đã lâu lắm rồi không được nếm mùi dầu mỡ, cũng vô thức mà nuốt khan một cái.
Diệp Ngũ Lang khuấy nồi canh rắn đang sôi sùng sục, nói với Đại Nữu đang nhóm lửa: “Không cần đốt nữa đâu.”
Đại Nữu đặt cành củi trên tay về lại đống củi nhỏ.
Diệp Ngũ Lang đậy vung ủ thêm một lát, rồi chọn một cái bát lớn nhất trên bệ bếp, múc một bát tô đầy canh thịt, bưng ra khỏi bếp, quay về nhà chính.
Nhận thấy Diệp Ngũ Lang đi vào, Lâm Miểu dừng động tác lau bàn, định tìm cái khác để lau nhưng nhà trống bốn bề, cũng chẳng còn đồ đạc nào khác.
Diệp Ngũ Lang tự nhiên như không mà ngồi xuống, mùi hương quẩn quanh nơi cánh mũi Lâm Miểu. Nàng vốn dĩ đã ăn hai củ khoai môn nhỏ, tạm coi là no được ba phần, nhưng bây giờ lại thấy đói bụng cồn cào nữa rồi.
Ba đứa nhỏ đều đứng ngoài cửa gian nhà chính, không dám vào, cũng không dám đòi ăn thịt.
Diệp Ngũ Lang cũng không nhìn chúng, há mồm ăn một miếng thịt lớn rồi chỉ nhàn nhạt lên tiếng: “Chỗ còn lại các người tự xem mà làm.”
Lâm Miểu ngước mắt lên, kinh ngạc nhìn sang Diệp Ngũ Lang, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Ý hắn là để bốn mẫu tử nàng tự múc mà ăn sao? Chứ không phải mang về nhà cũ cho chnương hắn?
Lâm Miểu tự nhiên sẽ không dại gì mà hỏi nhiều, nàng ra khỏi nhà chính rồi đi thẳng vào bếp, ba cái đuôi nhỏ cũng lẵng nhẵng theo sau.
Nàng nhìn nồi canh thịt rắn hơi trắng đục, trong lòng vẫn cảm thấy rùng mình. Nói thật, sau khi lột da nấu chín thì nhìn cũng chẳng thấy đáng sợ gì nữa cả, nhưng về mặt tâm lý thì nàng vẫn có sự bài xích.
Cơ thể này của nàng yếu lắm rồi, cần phải tẩm bổ. Không thể vì sợ cái thứ này mà không ăn được. Dù có chút khó chịu, nhưng Lâm Miểu nghĩ mình có thể khắc phục được.
Đã chết một lần rồi, Lâm Miểu cảm thấy có nhiều chuyện cũng chẳng còn đáng sợ đến thế.
Lâm Miểu xếp bốn cái bát đất nung sứt mẻ không đều lên cạnh nồi, dùng nước tráng qua một lượt mới bắt đầu chia canh thịt.
Diệp Ngũ Lang dùng bát lớn múc đi một nửa, bên trong vẫn còn lại hơn nửa cân thịt, canh cũng đủ chia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



