“Được rồi, lại có việc gì nữa!” Thủy Thiên Nguyệt trợn mắt liếc gã thái giám.
“Ha ha, đạo thánh chỉ này là Hoàng thượng tứ hôn cho ngươi và Cửu Thiên Tuế. Hơn nữa, trên thánh chỉ cũng viết rõ ràng, hôn kỳ chính là sau ngày dạ yến hoàng gia.” Thái giám nói, ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn Thủy Thiên Nguyệt. Sau đó ông ta lại đặt thánh chỉ kia vào tay Thủy Thiên Nguyệt: “Chúc mừng Thủy tiểu thư!”
Nhìn bóng dáng gã thái giám kia phủi mông rời đi, Thủy Thiên Nguyệt lắc đầu, đành cầm hai đạo thánh chỉ đi vào cửa phủ.
“Tiểu thư! Đại tiểu thư!” Quản gia vẫn luôn đứng chờ ngoài cửa lớn, hiển nhiên là đã nghe được hết lời thái giám nói. Ông ta vội vàng đuổi kịp Thủy Thiên Nguyệt: “Đại tiểu thư, chuyện này, mau nói cho Tướng gia biết, bây giờ ta sẽ phái người đi tìm Tướng gia!”
“Sao thế?” Thủy Thiên Nguyệt vui vẻ nói: “Gả cho một tên Cửu Thiên Tuế thôi, cũng coi như không tồi mà!”
“Ôi!” Quản gia choáng váng: “Tiểu thư ơi tiểu thư! Cái gã Cửu Thiên Tuế này vốn chính là một tên...”
“Hắn vốn là một tên thái giám.” Đương nhiên Thủy Thiên Nguyệt biết Cửu Thiên Tuế này là ai.
Chỉ là, Thủy Thiên Nguyệt nhìn hai đạo thánh chỉ trong tay, đáy mắt nàng không khỏi hiện lên một màu u ám. Xem ra lão già Hoàng thượng kia đã bắt đầu thấy bó tay với Thủy gia, hay đúng hơn là Thủy Toàn. Xem ra, có một số việc, tối nay mình phải nói chuyện nghiêm túc với Thủy Toàn mới được. Nếu Hoàng thượng đã nổi lên lòng nghi ngờ với Tể Tướng dưới một người trên vạn người, vậy thì Thủy gia cũng nên có chút đề phòng.
Tính cách của Thủy Thiên Nguyệt là người không phạm ta, ta không đụng người. Nếu người phạm ta, ắt sẽ trả lại gấp trăm lần!
Nếu có người dám chọc đến nàng thì nàng phải đùa chết kẻ đó thì mới cam tâm!
Chỉ là không biết rằng tên Cửu Thiên Tuế Phong Lan Tẫn này, hắn rốt cuộc có quan hệ gì với nhân vật chính trong trò chơi. Hơn nữa, cho dù hắn là thái giám nhưng quyền lực của hắn quá lớn. Hoàng thượng không có khả năng không đề phòng. Vậy thì tại sao mình lại được gả qua đó? Đương nhiên không đơn giản chỉ cần mình cưới hắn là được. Nhưng nếu làm gián điệp giống như kiếp trước của Thủy Thiên Nguyệt... Không có khả năng, cũng không thích hợp.
Thêm nữa, liệu Thủy Toàn có biết hai đạo thánh chỉ này không? Nếu biết thì ông sẽ có phản ứng gì?
Nhưng Thủy Thiên Nguyệt lại không ngờ rằng cùng ngày hôm đó, cả hai người Thủy Toàn và Thủy Nhiễm Trần không ai trở về. Sau khi phái người ra ngoài nghe ngóng tin tức mới biết rằng cùng đêm đó Hoàng Thượng đã giữ Thủy Toàn ở lại hoàng cung, lý do cũng rất đơn giản: Do là có chuyện quan trọng muốn nói. Còn Thủy Nhiễm Trần thì vì công việc ở học viện nên sáng mai mới có thể trở về.
Thủy Thiên Nguyệt nhìn hai cuộn thánh chỉ trên bàn, không kiềm được mà nở nụ cười. Hay thay cho một tên Hoàng đế Cổ Nhạc Quốc! Thế mà lại dám động chạm đến mình. Ngày mai, dù hai người Thủy Toàn và Thủy Nhiễm Trần có trở về thì cũng không có bất kỳ biện pháp nào xử lý chuyện này nữa. Bởi vì nó đã trở thành kết cục định sẵn. Hơn nữa, sau khi người được phái đi thăm hỏi trở về còn nói với Thủy Thiên Nguyệt thêm một chuyện khác, đó là: Hôn sự của Bát Hoàng tử lại cùng một ngày với mình.
Trên mặt Thủy Thiên Nguyệt lộ ra nét cười, chỉ có đôi mắt kia vẫn lạnh băng: “Nếu đã như vậy. Thế thì Bát Hoàng tử à, có lẽ ta phải tặng ngươi một phần đại lễ rồi!”
…
Sáng hôm sau, trời vừa tảng sáng, Thủy Thiên Nguyệt đã rời khỏi phủ Tể Tướng rồi đi một mạch đến trước cổng Bích Thủy Hồng Chước mới dừng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
