Gió lại nổi lên. Những cánh hoa hồng kia đột nhiên bay lên khỏi người Kim Hâm, sau đó tụ vào một chỗ, hợp lại thành hình một đóa hoa hồng đỏ rực, phía dưới còn có một khúc thân màu xanh lá, và đương nhiên là ở trên thân còn mấy cái gai nhọn màu xám rất dễ thấy.
“Đi!” Không ai trông thấy đôi môi hồng của Thủy Thiên Nguyệt hé mở, thốt ra mệnh lệnh ấy.
Thế nên đóa hoa hồng đó liền lao đến đâm vào mông của Kim Hâm.
“A!” Một tiếng rống thảm thiết như tiếng heo bị chọc tiết vang lên, rồi được truyền đi rất xa, rất xa.
“Ơ, tỷ, chuyện này là sao?” Thủy Nhiễm Trần nhìn đóa hồng cắm trên mông Kim Hâm kia. Có vẻ như hắn cũng không biết được đóa hoa này là ở đâu ra.
“Tạo hình này được gọi là Hậu Đình Hoa - hoa hồng bạo cúc!” Thủy Thiên Nguyệt khẽ cười: “Được rồi, đệ gọi Tiểu Kim và Tiểu Phong về đi!”
(Chú (người dịch): ‘Hậu Đình Hoa’ là chơi chữ, từ này trong văn học ám chỉ tính sự giữa nam nữ hoặc nam nam, kết hợp với cái tên sau, thông thường ‘cúc’ ám chỉ hậu môn, ở đây Thủy Thiên Nguyệt có lẽ đã đem hoa cắm thẳng vào hậu môn của Kim Hâm)
Ở phía xa, hai con Tiểu Kim và Tiểu Phong vẫn đang một lòng một dạ đuổi theo mấy tên hầu của Kim phủ. Nhưng hiện tại phần lớn bọn chúng đều đã nằm lăn trên đất, khắp người là máu, không ngừng lăn lộn, kêu gào.
Thủy Nhiễm Trần vẫn rất lương thiện, hắn không hề có ý lấy mạng bọn chúng. Nhưng mà thiếu chân, thiếu tay thì nhất định phải có rồi. Nói cho cùng thì chuyện này đối với Tiểu Kim, Tiểu Phong mà nói, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ như há miệng mà thôi. Vậy nên hắn cũng rất vui vẻ để bọn chúng tự do làm vậy.
Sau khi đánh xong đám người đấy. Hai tỷ đệ mang theo tâm tình vui vẻ đi đến Bích Thủy Hồng Chước.
“Ai nha, Thiên Nguyệt muội tử, cuối cùng muội cũng đến rồi! Tỷ tỷ đã đợi muội suốt mấy ngày nay.” Vừa mới gặp mặt, Yến Bích Thủy đã cực kỳ nhiệt tình chào đón Thủy Thiên Nguyệt: “Đúng rồi, muội muội. Gần đây muội có cần dược liệu gì không? Tỷ tỷ sẽ chuẩn bị giúp muội.”
“Ồ, không cần.” Thủy Thiên Nguyệt lắc đầu. Dù sao nàng đã được con hồ ly lông đỏ kia tặng cho nhiều dược liệu như vậy. Trong một thời gian dài nàng sẽ không cần phải ra ngoài mua dược liệu nữa.
“Hì hì, muội muội, nếu muội có thiếu thì cũng đừng khách sáo với tỷ. Dù gì thì hiện giờ tình hình dược liệu trong kinh thành cũng khá là eo hẹp!” Yến Bích Thủy vừa nói vừa xích lại gần Thủy Thiên Nguyệt: “Xem ra muội muội là không biết rồi, mười ngày trước, kho dược liệu và ruộng thuốc trong Hoàng cung đột nhiên lại bị trộm sạch! Hoàng đế đã nổi trận lôi đình. Nhưng đến tận hôm nay vẫn chưa tìm ra chút manh mối nào.”
“Ồ!” Ngón tay của Thủy Thiên Nguyệt không khỏi vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn của con cáo nhỏ kia. Nhưng trên mặt nàng cũng không lộ ra nhiều biểu cảm: “Đúng rồi, Bích Thủy tỷ! Không phải tỷ nói là có việc muốn tìm muội sao? Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“À, là Bát hoàng tử muốn nhờ muội luyện chế giúp một loại đan dược!” Tuy Thủy Thiên Nguyệt không hề nói viên Đại Hoàn Đan kia la do bản thân mình luyện thành. Nhưng Yến Bích Thủy đã sớm đem Viên Đại Hoàn Đan đó và Thủy Thiên Nguyệt liên hệ với nhau. Nhìn thấy sắc mặt sầm xuống của Thủy Thiên Nguyệt khi nhắc đến Bát hoàng tử, nàng ta liền vội vàng giải thích: “Bát hoàng tử nói bất kỳ ai có thể giúp ngài luyện ra loại đan dược đó, ngài sẽ đáp ứng tất cả mọi điều kiện của người đó. Nói thật, Thiên Nguyệt muội tử, tỷ nhận thấy chuyện này đối với muội mà nói là một cơ hội.”
Nói rồi Yến Bích Thủy hơi ngừng lại một chút: “Đương nhiên là ngài ấy không hề biết người đó là muội.”
Ánh mắt của Thủy Thiên Nguyệt không ngừng chớp chớp. Bàn tay nàng hơi nắm lại, nhưng cũng không nói tiếng nào.
“Bích Thủy tỷ, sao tỷ lại có thể như vậy? Tỷ tỷ của ta làm sao có thể vì kẻ đó mà luyện chế đan dược được?” Thủy Nhiễm Trần rất không vui. Hắn vừa nói vừa nắm lấy tay Thủy Thiên Nguyệt: “Tỷ, chúng ta đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)