Ngô Ngữ nhìn phương thuốc có phần đã bị thời gian tàn phá trong tay với ánh mắt phức tạp, ngay phần mở đầu của phương thuốc đó có viết ba chữ, mà ba chữ đó lại chính là Đại Hoàn Đan.
“Sư thúc, viên Đại Hoàn Đan đó có phải là thật không?” Đây là phản ứng đầu tiên của Ngô Ngữ.
“Không rõ, chính vì vậy nên ta mới phải qua đây để tìm người cùng đi xem đây!”
“Vậy đi thôi!” Ngô Ngữ cẩn thận đem tờ giấy ép vào trong cuốn sách, đặt lên bàn, rồi mới vội vội vàng vàng đi theo lão già ra khỏi phòng làm việc.
…
“Lý Tư, nghe nói có người muốn đấu giá Đại Hoàn Đan, mau đưa ta đi xem!” Vừa bước vào nhà đấu giá đã gặp được Lý Tư, người phụ trách của nơi này, cũng là người quen của Ngô Ngữ.
“Ha ha, Ngô Ngữ đại sư, mau mời ngồi, vị này là?” Yến Hồng Chước thắc mắc nhìn lão già bên cạnh Ngô Ngữ, nàng không hề nhận ra người này.
“À, vị này là sư thúc của tôi, Nghiêm Hao.”
“À, thì ra là Nghiêm đại sư, thất kính, thất kính.” Yến Hồng Chước mỉm cười giơ bàn tay ngọc ngà trắng trẻo của mình ra: “Vậy hai vị mau mời ngồi.”
“Được rồi, tiểu nha đầu, bọn ta đến đây là để xem thử cái Đại Hoàn Đan gì đấy kia, mau đưa ra đây cho bọn ta xem thử.” Nghiêm Hao trước nay vẫn luôn là một người nóng nảy.
“Được.” Yến Hồng Chước gật đầu ra hiệu cho Lý Tư, người kia liền mỉm cười lấy ra một chiếc hộp bạch ngọc tinh xảo, mở ra, bên trong là một viên đan đỏ rực, đưa đến trước mặt hai người Ngô Ngữ và Nghiêm Hao: “Hai vị đại sư, xin mời xem.”
“Trời ạ, toàn thân màu đỏ rực, mùi hương ngọt ngào, thanh đạm, hơn nữa lẫn khuất bên trong còn có mùi máu tanh nhàn nhạt, không sai, không sai, hoàn toàn giống như những gì được tả trong phương thuốc kia, đây chính là Đại Hoàn Đan!” Hai tay Nghiêm Hao nâng lên cái hộp bằng bạch ngọc, đôi mắt say mê nhìn chằm chằm vào nó.
Hai mắt của Ngô Ngữ cũng không chớp lấy một cái, cứ nhìn chằm chằm vào viên Đại Hoàn Đan, lúc lâu sau, hắn mới nuốt một ngụm nước bọt, cất giọng có phần khàn khàn hỏi: “Lý Tư, Hồng Chước tiểu thư, viên Đại Hoàn Đan này là do ai đưa đến đấu giá vậy? Xin hãy giới thiệu cho tôi gặp mặt một lần.”
Yến Hồng Chước mỉm cười áy náy: “Xin lỗi Ngô đại sư, không phải là tôi không muốn giới thiệu giúp ngài, mà là tôi cũng không biết người này rốt cuộc là ai. Chuyện là có người đã đem viên thuốc này đến chỗ chị tôi đổi một vài món đồ.”
“Người đó đã đổi những gì?” Ngô Ngữ vội vã hỏi.
“À, là đỉnh luyện đan, bút thủy tinh, thú tinh, cát Hải Lam, nhẫn không gian, chỉ có mấy thứ đó thôi.” Yến Hồng Chước đơn giản liệt kê ra vài loại.
“Bại gia, thật bại gia mà!” Bộ dạng của Ngô Ngữ trông như vô cùng đau xót vậy, hắn không thể nào tưởng tượng được lại có người cầm một viên đan Ngũ phẩm như vậy chỉ để đi đổi mấy thứ mấy thứ kia. Trời ạ, người đó rốt cuộc là có biết giá trị của đan dược, có biết giá trị của một viên đan Ngũ phẩm hay không vậy? Mà nhất là khi đây lại còn là Đại Hoàn Đan, loại đan Ngũ phẩm đã thất truyền do phương thuốc lưu lại không trọn vẹn nữa chứ. Kẻ đó rốt cuộc có biết giá trị thực sự của viên thuốc này không thế?
“Hồng Chước tiểu thư, lệnh tỷ có biết người này không, y rốt cuộc là ai?” Ngô Ngữ vẫn không cam tâm, tiếp tục hỏi.
“Ngô đại sư, thật ngại quá, tỷ tỷ đã đồng ý là sẽ giúp đối phương bảo mật danh tính, cho nên ngay cả tôi cũng không được biết.” Vẻ mặt của Yến Hồng Chước đầy sự áy náy.
“Tiểu nha đầu, lần này nhà đấu giá của các ngươi có thể nói là nhất cử thành danh rồi!” Nghiêm Hao cuối cùng tuy không cam lòng nhưng vẫn đã rời mắt khỏi viên Đại Hoàn Đan kia.
“Cảm ơn lời chúc của Nghiêm đại sư.” Yến Hồng Chước mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng thì lại đang nghĩ, hôm nay vừa nhận được một cái đỉnh vàng, chất lượng cũng không tệ, xem ra nên đưa trước qua cho tỷ tỷ, còn ở trong kho hình như vẫn còn một ít cát Hải Lam, cũng nên đưa luôn qua bên đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


