“Ây da, ta còn tưởng là cái gì, hóa ra là nhẫn không gian à. Vậy đến chỗ ta ngồi một lát, vừa khéo ta có một chiếc nhẫn không gian. Ta vẫn còn nhớ không gian bên trong hình như rộng một trăm mét khối, tốt hơn trường đấu giá nhiều!” Đôi mắt Yến Bích Thủy sáng lên, lập tức kéo tay của Thủy Thiên Nguyệt không để nàng giải thích đã kéo người vào cửa lớn của Bích Thủy Hồng Chước.
Thế là Thủy Nhiễm Trần cũng chỉ có thể cười khổ, bước vào Bích Thủy Hồng Chước theo. Đành chịu thôi, ai bảo hắn đi theo chứ.
“Muội muội, có phải muội biết luyện đan không?” Vừa ngồi vào chỗ, Yến Bích Thủy cũng không nói nhảm nữa, trực tiếp vào vấn đề. Hơn nữa trong chốc lát đã từ Thiên Nguyệt muội muội thăng cấp lên muội muội rồi.
“Ồ?” Thủy Thiên Nguyệt nhướng mày, nhưng nàng không tiếp lời.
“Hơ hơ, không ngờ muội muội có thể dựa vào mùi thuốc phân biệt được là những dược liệu nào, hơn nữa lần trước muội còn mua không ít dược liệu ở chỗ bọn tỷ. Tỷ nghĩ, chắc muội muội không phải dùng để chơi đâu đúng không?”
Yến Bích Thủy vừa nói, vừa nhìn chăm chăm phản ứng trên mặt Thủy Thiên Nguyệt. Nhưng điều khiến nàng thất vọng là sắc mặt của Thủy Thiên Nguyệt vẫn không hề có sự biến đổi nào, vẫn bình tĩnh như nước.
“Ta tiết lộ nội tình cho muội muội biết nhé, ta và Hồng Thược cũng được xem như cổ đông của trường đấu giá, trường đấu giá bọn ta luôn muốn tổ chức một vài buổi đấu giá đan dược. Nhưng muội cũng biết đấy, những người trong liên minh đan sư đó, ai cũng có đôi mắt sắc bén, họ căn bản sẽ không hợp tác với bọn ta, nên…”
“Bích Thủy tỷ, vậy nhẫn không gian thì sao?” Thủy Thiên Nguyệt lạnh lùng cắt ngang lời Yến Bích Thủy nói.
“Ồ, ở đây này!” Yến Bích Thủy cũng không để ý, vừa trở tay, một chiếc nhẫn màu xanh lục nhạt đã xuất hiện trong lòng bàn tay của nàng.
“Không cần đâu, cái này xem như là quà người làm tỷ tỷ như tỷ tặng cho Nhiễm Trần đệ đệ là được rồi. Tỷ và bọn người Hồng Chước được Thủy bá bá chăm sóc nhiều năm như vậy, cũng không tặng quà gì cho Nhiễm Trần đệ đệ, lần này coi như bù đắp đi!” Gương mặt Yến Bích Thủy không hề lộ ra vẻ thương yêu.
“Được thôi!” Thủy Thiên Nguyệt gật đầu, thu hồi thẻ thủy tinh trong tay, lúc này một viên đan màu đỏ thẫm mang theo hương thuốc nồng nặc xuất hiện trong lòng bàn tay nàng: “Vậy thì Bích Thủy tỷ, hãy bán đấu giá nó đi, viên đan dược này tên là Đại Hoàn Đan, là đan dược Ngũ phẩm!”
Vừa nói ra bốn chữ “đan dược Ngũ phẩm”, bất luận là Thủy Nhiễm Trần hay là Yến Bích Thủy và Thủy Thiên Nguyệt đều há hốc mồm. Phải biết rằng cả nước Đông Cổ, Đan Sư đẳng cấp cao nhất chính là hội trưởng đại nhân của liên minh Đan Sư, Ngô Ngữ, nhưng Ngô Ngữ cũng chỉ là một Đan Sư tứ phẩm, căn bản không thể luyện ra được đan dược Ngũ phẩm.
“Đại Hoàn Đan, bất luận người này bị thương nặng thế nào, chỉ cần vẫn còn một hơi thở, uống Đại Hoàn Đan vào thì có thể khôi phục hoàn toàn!” Thủy Thiên Nguyệt nói, sau đó giao viên đan dược màu đỏ thẫm đó cho Yến Bích Thủy.
“Không được, không được, cái này quá quý rồi!” Yến Bích Thủy hiểu rõ, chỉ với viên đan dược này thì đã vượt qua giá trị của vài cây nhân sâm trước đây nàng đưa cho Thủy Thiên Nguyệt, cộng với chiếc nhẫn không gian hôm nay.
“Bích Thủy tỷ, tỷ cầm trước đi, nếu có thể thì xin mời Bích Thủy tỷ giúp muội một việc!” Thủy Thiên Nguyệt mỉm cười nhàn nhạt.
“Được, muội muội cứ nói!” Yến Bích Thủy cất viên Đại Hoàn Đan đó vào một cái hộp ngọc một cách cẩn thận, nàng cầm trong tay, không ngừng vuốt ve.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

