“Tỷ, tỷ, tỷ không sao chứ! “Thủy Thiên Nguyệt đang lâm vào hôn mê, chợt cảm thấy có một đôi bàn tay rất mạnh mẽ đang dùng sức lắc lắc mình khiến đầu cô đã đau càng thêm đau, âm thanh vang lên bên tai cũng chất chứa đầy sốt ruột cùng lo lắng.
“ Nhiễm Trần, sao con có thể lắc tỷ tỷ như vậy, còn không mau thả người tỷ tỷ xuống! “ Giọng một người phụ nữ trung niên vang lên.
"Phu nhân, Nhiễm Trần đều ở đây à, Nguyệt nhi không có việc gì chứ? Vừa nãy ta nghe nó cái tên Kim Phong bên người Bát hoàng tử đến đây, sau đó Nguyệt nhi liền bị đụng đầu, rốt cục là có chuyện gì? "Theo giọng nói cất lên, một bàn tay to lớn ấm áp phủ xuống, vuốt ve trán của Thủy Thiên Nguyệt: "Đứa nhỏ này sao lại ngốc như thế chứ!" ”
“Lại là cái tên rùa rụt cổ Kim Phong kia, để con đi tìm hắn, làm chân chó bên cạnh Bát hoàng tử thì có gì hay ho, hắn nhất định lại nói tỷ tỷ không xứng với bát hoàng tử trước mặt tỷ ấy, rồi nói linh tinh chuyện Bát hoàng tử từ hôn”. Thủy Nhiễm Trần hậm hực nói, toan muốn đi ra ngoài cửa.
“Nhiễm Trần, con dừng lại cho ta! “Nam tử trung niên chỉ nói một câu, đã thành công khiến cho Thủy Nhiễm Trần dừng bước.
“Phụ thân, chẳng lẽ người chịu được khi nhìn tỷ tỷ bị một tên chân chó khi dễ sao?“
Thủy Nhiễm Trần rõ ràng là thập phần không phục, tức đến phồng ngực.
“Lão gia, năm đó tiểu thư quá thệ (qua đời), từng nói trong vòng mười sáu năm chúng ta không được để ý tới Nguyệt nhi, nhưng nay Nguyệt nhi đã tròn mười sáu, vậy thì chúng ta không thể để cho đứa nhỏ này chịu bất kỳ ủy khuất nào nữa!" Nữ tử trung niên nói, khóe mắt đã có chút ngấn lệ.
“Vì sao đại nương lúc trước không cho chúng ta chiếu cố tỷ tỷ vậy?”Thủy Nhiễm Trần có chút không hiểu: "Tỷ tỷ không phải cũng là con của phụ thân sao? ”
“Tiểu hài tử thì biết cái gì, ngoan ngoãn ở yên một chỗ đi!”
Nam tử trung niên Thủy Toàn hừ lạnh một tiếng, sau đó lại thấp giọng nói với Nhị phu nhân của mình: "Duyệt Di, yên tâm đi, hơn nữa lúc trước Lý Bố Y cũng từng nói, vào ngày sinh nhật thứ mười sáu nữ nhi của chúng ta sẽ chết, nhưng nếu vượt qua được thì đứa con này sẽ trở thành niềm kiêu ngạo chân chính của Thủy gia ta! ”
"Ừm, lão gia, ta biết, ta biết hết, nhưng đây là đứa nhỏ duy nhất của ngươi và tiểu thư, mười sáu năm qua, đứa nhỏ này đã chịu không ít khổ sở, hơn nữa lúc nãy còn thiếu chút nữa đã đụng đầu mà chết, lão gia, những chuyện khác ta mặc kệ, nhưng tên Kim Phong kia người nhất định không thể bỏ qua!"
Nữ tử trung niên cũng chính là Duyệt Di, nói dứt câu thì mang vẻ nghiến răng nghiến lợi.
“Yên tâm, trưởng nữ Tướng Phủ ta không phải người có thể dễ dàng ức hiếp”! Âm giọng của Thủy Toàn cũng lạnh xuống.
"A!"
Thủy Thiên Nguyệt có chút gian nan mở mắt ra: "Ui, đau quá!" Cô cảm thấy đầu mình muốn nứt ra.
“Phụ thân, nương, tỷ tỷ tỉnh rồi!”
Thủy Nhiễm Trần nhìn thấy Thủy Thiên Nguyệt tỉnh lại, vội vàng kinh hỉ gọi Thủy Toàn cùng Duyệt Di.
“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi, hài tử đáng thương của ta, thật tốt quá, thật tốt quá, con rốt cuộc cũng tỉnh lại, thật tốt quá!" Thủy Toàn nâng bước lớn đi tới đầu giường, cho dù hắn là một tể tướng thiết huyết, giờ khắc này ánh mắt của hắn cũng có chút ươn ướt.
Thủy Thiên Nguyệt có chút kinh ngạc nhìn, nam tử trung niên trước mắt này mặt mày cực kì sáng sủa, mày rồng mắt phượng, đoán rằng lúc còn trẻ chắc chắn là một đại soái ca mê hoặc biết bao con gái nhà người ta. Nhìn qua bên cạnh hắn, một nữ nhân trung niên phong thái yểu điểu đang đỏ mắt nhìn mình, hơn nữa còn thỉnh thoảng lau hai khóe mắt. Thêm cả một nam tử thiếu niên khác, nom bộ dáng chắc cũng mới mười lăm mười sáu, nhìn về phía mình trông vừa đau lòng, vừa vui mừng.
Không đúng, không đúng, chờ một chút, quần áo trên người bọn họ... sao lại là trang phục cổ xưa?! Còn nữa, trên giường của mình, vậy mà còn có màn trướng?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)