"Ta coi ngươi là bằng hữu, ta không thể ăn một mình được. Nào, cùng ăn đi."
Xuân Đào mỉm cười nhìn Thẩm Ngôn một cái, cầm lấy miếng bánh cắn một cái, đôi mắt híp cả lại vì ngon:
"Phải tự xưng là nô tài."
"Vâng vâng vâng, nô tài hiểu rồi."
Hai người vừa chậm rãi bước đi vừa ăn bánh điểm tâm. Hôm nay Thẩm Ngôn mới có thể tĩnh tâm lại để cảm nhận hương vị của loại bánh này. Hôm qua hắn giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, cứ thế mà nuốt chửng. Giờ đây nhấm nháp kỹ lưỡng, hắn mới cảm thấy mình đang ăn thứ ngon nhất trần đời, còn ngon hơn cả ở kiếp trước.
Cho đến khi cả hai ăn xong điểm tâm, bắt đầu kiểm kê kho hàng và bận rộn một hồi lâu, Xuân Đào mới thong thả nói:
"Hôm qua ta đã hỏi ma ma, bà ấy bảo ta hỏi ngươi một câu."
Thẩm Ngôn cũng trở nên nghiêm túc, điều này có thể liên quan đến cuộc sống của hắn trong thời gian tới có an toàn hay không.
"Lấy lòng thì phải làm sao, mà đổi phe thì có đường lối thế nào?"
Xuân Đào không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Ngươi có tiền không?"
Thẩm Ngôn cố gắng sờ soạng trong ngực một hồi, móc ra một hạt bạc nhỏ đưa cho Xuân Đào xem.
"Cái này có tính không?"
"Chỉ có bấy nhiêu thôi sao, chắc là phần thưởng vừa nhận được sáng nay nhỉ?"
Xuân Đào nhìn hạt bạc là biết ngay nguồn gốc. Nàng ta lắc đầu như trống bỏi:
"Không tính không tính, chút này cùng lắm chỉ đủ tiền cơm, lúc đói quá ngươi đưa cho công công ở chỗ phòng ăn, họ có thể để dành cơm cho ngươi thêm vài ngày. Nếu muốn lấy lòng Trâu đại giám, ít nhất phải dâng lên gấp trăm lần hạt bạc này, may ra ông ta mới miễn cưỡng không làm khó ngươi nữa."
Thẩm Ngôn cau mày, hắn vào cung với hai bàn tay trắng, ngoài việc thừa ra một bộ phận so với thái giám thì chẳng còn gì khác. Xuân Đào nói tiếp con đường thứ hai:
"Nếu không có tiền bạc, vậy ngươi chỉ còn một con đường để chọn. Trâu đại giám có một kẻ thù không đội trời chung, cũng là một vị Thái giám Bát phẩm khác của Khôn Ninh Cung."
Thẩm Ngôn ngẩn người:
"Trâu đại giám cũng có đối thủ sao?"
Hắn không biết rằng Khôn Ninh Cung thường xuyên được bố trí hai vị thái giám đứng đầu, đều là cấp Bát phẩm.Cả hai Đại Giám về cơ bản đều thống lĩnh toàn bộ thái giám và cung nữ của Khôn Ninh Cung. Ngoại trừ việc khách sáo một chút với những người thân cận bên cạnh Hoàng Hậu, họ gần như nắm quyền sinh sát với những người còn lại.
Hai người này hàng ngày không chỉ tranh sủng trước mặt Hoàng Hậu, mà còn tranh giành cả những người đang được sủng ái. Bởi vì thêm một người nói giúp trước mặt Hoàng Hậu thì tin tức của họ cũng sẽ thông suốt thêm một phần.
"Đó là đương nhiên, vị Đại Giám còn lại là Lưu đại giám. Nhưng nếu ngươi muốn đầu quân, phải xem ngươi có thể đưa ra được thứ gì."
Nói xong, Xuân Đào lặng lẽ chờ Thẩm Ngôn đưa ra lựa chọn. Thẩm Ngôn suy nghĩ hồi lâu, nghĩ đến việc không lâu nữa có thể được cứu ra khỏi Khôn Ninh Cung nên hắn bỗng nảy sinh hào khí:
"Ta đường đường là nam nhi đại trượng phu, sao có thể cúi đầu trước lão Trâu đại giám đó, ta chọn con đường còn lại."
Xuân Đào lập tức bị Thẩm Ngôn chọc cho cười nghiêng ngả:
"Tiểu Xuân Tử, ngươi định làm ta cười chết mất. Ngươi đã vào cung rồi, còn tính là nam nhi đại trượng phu gì cơ chứ."
Nàng ta chỉ nghĩ rằng Thẩm Ngôn mới vào cung chưa lâu, nhất thời kích động mà quên mất thân phận thái giám của mình. Thẩm Ngôn giật mình, thấy nàng ta không để ý mới thả lỏng. Lần sau nhất định phải cẩn ngôn thận trọng, không được sơ suất như vậy nữa. Đợi một lúc lâu Xuân Đào mới dứt cơn cười, nàng ta nhìn sắc mặt Thẩm Ngôn:
"Tiểu Xuân Tử, ta không có ý đó đâu."
Thẩm Ngôn không để bụng. Xuân Đào lại nói:
"Vậy ngươi có thể đưa ra thứ gì? Tiền thì ngươi không có, điểm yếu của Trâu đại giám ngươi có nắm giữ không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)