Chẳng mấy chốc, mùi thơm của trứng và cà chua quyện vào nhau lan tỏa khắp nhà, bà nội Dương cho mì đã luộc chín vào nồi, rắc thêm chút muối, món mì trứng cà chua nóng hổi đã sẵn sàng.
Tần Vận Hoa có nhiều kinh nghiệm đi ra ngoài nên trên người hầu như chẳng bị ướt. Thế nhưng đi giữa trời mưa vẫn khiến cả người thấy ẩm ướt lạnh lẽo, được ăn một bát mì nóng hổi thế này, cảm giác lỗ chân lông cũng như được thư giãn.
“Đợi đến mùa nắng, chúng ta trồng thêm cà chua.”
Bà nội Dương cũng tính như vậy, sang năm sẽ có thêm kinh nghiệm, trồng nhiều hơn để làm sốt cà chua, cho vào bình thì có thể ăn được lâu dài.
Răng bà cụ không còn tốt nên rất thích ăn mấy món mềm như vậy.
Tần Vận Hoa gật đầu: “Cháu sẽ đem đi phơi ngay.”
Ngoài cửa mưa rơi rả rích càng lúc càng nặng hạt. Trong mấy tháng vừa rồi hiếm khi thấy được ánh mặt trời, nên chuyện phơi khô hoàn toàn là điều không tưởng.
Mấy năm đầu sau tận thế, rất nhiều nấm đã bị lãng phí như vậy. Sau này bà nội Dương thấy không đành lòng, liền tận dụng lại bếp sưởi ngày xưa, đốt củi phía dưới, hong khô nấm ở phía trên.
Hiệu quả khá tốt, nấm như thế này có thể bảo quản đến tận năm sau.
Sau khi ăn cơm xong, Tống Bạch Dữu liền đi xem những cuốn sách mà cô bé đã lật đi lật lại vô số lần, vẫn đọc say sưa.
Xem một lúc, cô bé lại cầm len lên, vừa đan áo len vừa nhìn bà nội Dương và mọi người.
Tần Vận Hoa thì bắt đầu cùng bà nội Dương sấy khô nấm.
“Lại có nhiều mộc nhĩ thế này.” Bà nội Dương ngạc nhiên: “Đợi phơi khô rồi cất vào hầm, mang đến điểm định cư đổi lấy muối.”
Tần Vận Hoa gật đầu, điểm định cư cách nơi họ ở một đoạn, lúc đi đổi đồ, thường là mấy người cùng nhau xuất phát.
Muối là thứ bọn họ lần nào cũng phải đổi.
Hai người đang làm việc hăng say thì đột nhiên nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
“Ai đó?” Tần Vận Hoa cao giọng hỏi.
Người đến từ bên ngoài, hoặc là động vật biến dị, hoặc là người không quen biết.
Cô xem tất cả mọi người ngoài bà nội Dương và Tống Bạch Dữu đều là người lạ nguy hiểm.
Tay của Tần Vận Hoa đã đặt lên con dao bên hông, ra hiệu cho bà nội Dương và Tống Bạch Dữu đừng động đậy, còn cô thì từ từ đi tới.
Càng đến gần, tiếng động bên ngoài càng lớn, Tần Vận Hoa cảnh giác đi tới cửa, trèo lên thang, mở một cửa sổ trời bị khóa, từ trên tường nhìn qua màn mưa dày đặc, đầu tiên nhìn thấy một con thỏ lớn.
Rất nhiều động vật đã trở nên to lớn hơn, cũng có rất nhiều động vật trở nên nhỏ hơn, đến giờ họ vẫn không biết quy luật là gì, giống như trâu, dê, ngựa, lợn, những động vật bốn chân này đều nhỏ hơn rất nhiều so với trước tận thế.
Đi lại không thể cưỡi trâu cưỡi ngựa nữa, rất nhiều người đã chọn cưỡi thỏ.
Lông thỏ rất dài, nhất là vào thời tiết cực hàn, có thể giúp chống lại phần lớn gió lạnh.
Nhà Tần Vận Hoa không nuôi thỏ, trước đây có một con ngỗng lớn, nuôi ở sân sau, nếu muốn đến điểm định cư hoặc đi săn, cô sẽ chọn cưỡi ngỗng lớn.
Sau đó con ngỗng lớn đó bị thương khi đi săn, không lâu sau thì chết.
Bỏ qua đôi mắt đỏ như máu đó, Tần Vận Hoa mới nhìn về phía mấy người đằng sau, không mở cửa mà hỏi thẳng: “Có chuyện gì không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

