Lý Song Song thấy Tần Vận Hoa không chú ý đến bên này, liền thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng quay đầu đi, nhìn chằm chằm mặt hồ một lúc, định nhảy xuống.
Tần Vận Hoa đang cầm lưới chợt khựng lại, tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì mà quăng lưới xuống, chuyên tâm chờ đợi.
Bắt cá là một công việc cần sự kiên nhẫn, vừa hay cô có thể nhân khoảng thời gian trống này để đầu óc trống rỗng, suy nghĩ về những thứ cần chuẩn bị trước khi sương mù dày đặc kéo đến.
Có lẽ vì cô quá bình tĩnh, cũng có lẽ vì việc nhảy xuống thật sự cần dũng khí, Lý Song Song đang khóc ở cách đó không xa đã dừng lại, cuối cùng đi về phía cô.
Thế giới đầy bùn lầy, từng cây đại thụ vươn thẳng lên trời, xuyên qua mây, bầu trời xám xanh lất phất rơi xuống, chạm vào làn da Tần Vận Hoa, mang đến cảm giác lành lạnh.
Nhưng tất cả những điều này dường như không liên quan gì đến Tần Vận Hoa.
Cô tách biệt với thế giới này, không muốn hòa nhập vào đó.
“Chị đang vớt cá à?”
Sau khi đến gần, Lý Song Song dừng lại ở vị trí cách Tần Vận Hoa hai ba mét.
Tần Vận Hoa có một thoáng căng thẳng, cô không quen với việc người lạ đến quá gần.
Hai người họ từng gặp nhau trong thôn, tuy không thân nhưng cũng không xa lạ.
“Đôi khi vớt lên không phải là cá.” Tần Vận Hoa trả lời câu hỏi vừa rồi của cô ấy qua màn mưa, giọng nói có chút nghèn nghẹt, nghe không rõ lắm.
Lý Song Song nghiêng đầu không hiểu, giọng mũi nặng trĩu hỏi: “Không phải cá thì còn có gì?”
“Xương cốt, xác vụn, giày rách...” Tần Vận Hoa liệt kê từng thứ một cho Lý Song Song: “Không biết cô còn nhớ thím Trương trong thôn không? Bà ta sinh được ba người con trai, nhưng mấy năm trước ai cũng không có nhiều lương thực nên không ai chịu phụng dưỡng thím Trương, cuối cùng bà ta đã nhảy xuống từ đây.”
Tần Vận Hoa vừa nói vừa chỉ cho Lý Song Song hướng đó, chính là vị trí cô ấy vừa đứng.
Sắc mặt Lý Song Song có chút trắng bệch, Tần Vận Hoa vẫn tiếp tục nói: “Sau đó xác của thím Trương được vớt lên, không biết bị cá gì cắn nát bét, chỉ còn lại một ít tóc và tròng mắt, có lẽ những thứ đó không ngon.”
Lý Song Song hoàn toàn bị dọa sợ, dường như thảm cảnh của thím Trương cũng chính là thảm cảnh của cô ấy, nước mắt lại không kiểm soát được mà lã chã rơi xuống.
Tần Vận Hoa vẫn ngồi bên cạnh, lặng lẽ chờ cá cắn câu, nhưng không nói thêm lời nào.
“Em trai em sắp kết hôn rồi, nhưng nhà không có đủ lương thực, bố mẹ em định tráo hôn, gả em qua đó.” Một lúc sau, Lý Song Song mới ổn định lại cảm xúc, kể khổ với Tần Vận Hoa.
Gia đình cô ấy không phải lần đầu làm chuyện này, trước đây chị gái cô ấy là Lý Y Y cũng bị bố mẹ bán đi.
Thật là một chuyện cổ hủ, phong kiến.
Nhưng trong thời kỳ tận thế này, đó lại là chuyện hết sức bình thường.
Dân số giảm, cuộc sống của phụ nữ càng bị chèn ép, đàn ông chỉ nghĩ đến việc nối dõi tông đường, vì để sinh con, họ có thể làm bất cứ chuyện gì.
Thời thịnh, phụ nữ khổ, thời loạn, phụ nữ còn khổ hơn.
Cô đã từng gặp cô gái nhỏ đó, nhưng sau này không bao giờ thấy nữa, không biết sống chết ra sao.
Tần Vận Hoa chỉ nghĩ trong đầu, chỉ cần người ta không chết ở đây, không chết trước mặt cô, những chuyện này có liên quan gì đến cô, cô ngay cả mở miệng nói chuyện cũng cảm thấy mệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

