Cô định nướng vài cái bánh nướng.
Bà nội Dương vẫn chưa ra ngoài, xem ra vẫn còn đang giận.
Tần Vận Hoa cũng không đi dỗ, sau khi nướng bánh xong liền bưng ra, định lát nữa sẽ mang một ít bánh nướng cho Lâm Trúc Uyên.
Như vậy, bà nội Dương sẽ không giận nữa, cũng coi như bù lại túi bột mì mà Lâm Tòng Nam đã tặng trước đó.
Cô không lên tiếng, Tống Bạch Dữu nhìn thấy những chiếc bánh nướng được đặt sang một bên, liền hiểu ngay ý của cô, cầm bánh nướng đi tìm bà nội Dương.
Trong nhà nhanh chóng vang lên tiếng nói cười, trong lòng Tần Vận Hoa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Tần Vận Hoa đặt đồ xuống, trèo lên cửa sổ trời để xem.
Lâm Tòng Nam xách theo thứ gì đó, đứng bên ngoài bụi hoa cúc.
Bà nội Dương đã thay quần áo xong, đi ra hỏi Tần Vận Hoa: “Ai vậy?”
Tần Vận Hoa nói: “Hàng xóm.”
Trên mặt bà nội Dương thoáng hiện ý cười: “Vừa hay, chúng ta không cần phải ra ngoài dầm mưa nữa.”
Bà cụ mở cửa, đưa bánh nướng qua trước.
“Vừa mới nướng xong, cháu cho bọn bà nhiều bột mì như vậy, bọn bà cầm cũng không yên lòng.”
Tần Vận Hoa biết đây đều là cái cớ của bà nội Dương, bà cụ sẽ không chê bột mì nhiều đâu.
Nếu là người khác, bà nội Dương chắc chắn sẽ không nỡ đem đồ ra tặng.
Lâm Tòng Nam cười nhận lấy rồi mới nói đến mục đích của lần này.
“Nghe Trúc Uyên nói, buổi tối chân của Dữu Dữu sẽ khó chịu, cháu mang cho cô bé một ít thuốc.”
Tống Bạch Dữu nghe thấy tên mình, mặt lập tức đỏ bừng.
Bà nội Dương và Tần Vận Hoa đều không biết buổi tối Tống Bạch Dữu sẽ không khỏe, thấy ánh mắt của cả hai đều nhìn sang, Tống Bạch Dữu vội vàng giải thích.
“Em không khó chịu đâu, không phải cố ý không nói cho hai người đâu.”
Bà nội Dương trách yêu mấy tiếng, trong mắt toàn là vẻ đau lòng, còn Tần Vận Hoa thì nhìn chằm chằm Tống Bạch Dữu một lúc lâu mới lên tiếng: “Sau này đừng như vậy nữa.”
Tống Bạch Dữu vội gật đầu: “Em biết rồi chị, sau này em chắc chắn sẽ không như vậy nữa.”
Trông rất ngoan ngoãn.
Tần Vận Hoa thu ánh mắt lại từ trên người Tống Bạch Dữu, nhìn về phía Lâm Tòng Nam, nói một tiếng: “Cảm ơn.”
Lâm Tòng Nam gật đầu, cầm bánh nướng rời đi.
Tần Vận Hoa khóa cửa sổ lại, lúc này thịt kho tàu cũng đã tỏa ra mùi thơm, cô bưng bánh nướng và thịt vào trong nhà.
Bà nội Dương ngửi mùi thịt thơm trong không khí, không nhịn được hít hít mũi: “Mấy ngày nay chúng ta có phải hơi lãng phí quá không.”
“Mấy ngày nữa chúng ta sẽ ăn tiết kiệm.”
Tần Vận Hoa cũng cảm thấy hơi xa xỉ, cô gắp một miếng thịt cho vào miệng, thịt kho tàu đã được hầm rất mềm, tan ngay trong miệng, ngay cả vị béo ngậy của mỡ cũng tan biến sạch sẽ.
“Ngon quá.”
Tần Vận Hoa hoàn toàn không tin, nhìn chằm chằm vào chân của cô bé một lúc: “Cảm giác tốt hơn trước nhiều rồi.”
Đôi mắt của Tống Bạch Dữu lập tức sáng lên: “Chị cũng thấy vậy à? Em cảm thấy chân của em đang mọc lại.”
Vì vậy buổi tối, dù chân đau đến chết đi sống lại, cô bé cũng cảm thấy có thể chịu đựng được.
Hy vọng chính là thứ có thể khiến con người ta trở nên toàn năng.
Sau khi bôi thuốc xong, Tần Vận Hoa đi kiểm tra lưới đánh cá, cô định buổi chiều sẽ đi vớt vài con cá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

