Ngày hôm sau, tất cả các đội đều xuất phát, chúng tôi cũng đến thôn Hạ Phố.
Một thôn làng trông rất bình thường, thậm chí còn khá giàu có, khắp nơi trong thôn đâu đâu cũng là những căn biệt thự hai tầng.
Môi trường cũng rất tốt, một nơi như vậy lại có thể tồn tại những chuyện kỳ quái, thì cũng hơi bất ngờ.
Chúng tôi lấy danh nghĩa là những nhà nghiên cứu để đi vào thôn, trưởng thôn đón tiếp chúng tôi mà không hề tỏ ra chút ngạc nhiên nào, bởi vì trước đây cũng có những người giống như chúng tôi đến thôn để nghiên cứu về tòa nhà ma, nhưng cuối cùng không một ai đưa ra câu trả lời hay là kết quả.
Trưởng thôn khoảng 40 tuổi, rất hoạt ngôn, gương mặt chất phác hiền lành, sau khi nói chuyện cũng nhận định được con người này không có ý đồ xấu.
Thôn này vốn có thể phát triển tốt hơn nhiều, nhưng chỉ vì tòa nhà ma nên mới rơi vào tình trạng trì trệ.
Môi trường và vị trí của thôn Hạ Phố đều rất tốt, nhưng vì tòa nhà ma, các chủ đầu tư đều không muốn đến đây đầu tư.
Tòa nhà ma cũng trở thành nỗi lo lắng cả thôn!
Tòa nhà ma, giống như cái tên gọi là ma ám, hơn nữa là sự ma ám không cách nào hóa giải được!
Sau vài câu xã giao đơn giản, trưởng thôn dẫn chúng tôi đến tòa nhà ma.
Không phải là một tòa nhà nhỏ đơn thuần, lúc này trưởng thôn giải thích: “Nơi này vốn chính là trụ sở cũ của thôn!”
Tôi gật đầu, điều này cũng giải thích rõ rồi!
Cái gọi là tòa nhà ma, là một nơi gồm ba căn nhà cùng một khoảng sân.
Trong ba căn nhà, có một căn nhà hai tầng, hai căn còn lại đều là nhà trệt.
Ba căn nhà vừa vặn vây quanh tạo thành một khoảng sân, một căn khác chính là lối vào cổng.
Qua những lời miêu tả của trưởng thôn cũng khiến cho chúng tôi hiểu đại khái về nơi này.
Trụ sở của thôn này đã bị bỏ hoang và dời đi cách đây mười năm.
Chỉ hai tháng trước, nơi đây dự kiến sửa đường nên đòi hỏi phải phá dỡ trụ sở thôn cũ, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi bắt đầu thi công, công nhân bắt đầu gặp tai nạn.
Trụ sở thôn cũ không phá được mà lại thiệt mạng ba công nhân.
Những cái chết cũng rất kỳ lạ, bởi vì chính người trong thôn thi công nên cái chết của ba người ai cũng biết rõ.
Đều chết trên chính chiếc giường đất của họ, chết vào buổi tối, được người gia phát hiện vào ngày hôm sau.
Khi chết họ đều mở to mắt, gương mặt đều là những vết xước do họ gây ra, dáng vẻ trông rất đáng sợ.
Cảnh sát đến điều tra nhưng cũng không có kết quả.
Dự án sửa đường cũng vì đó mà tạm dừng.
Điều đáng sợ, là từ ngày hôm đó trở đi, buổi tối người ta có thể nghe được từ trong trụ sở thôn cũ truyển ra những âm thanh kỳ quái.
Có người nói rằng âm thanh đó giống như tiếng người phụ nữ khóc.
Có người nói giống như tiếng gào khóc của trẻ con.
Cũng có người nói rằng đó là tiếng cú đêm kêu.
Tóm lại là có vô số lời đồn đại, nhưng không một ai dám đến gần, dù là đến gần cũng không dám.
Cũng có người đến, nói là đội điều tra, nhưng cuối cùng cũng không thu được kết quả nào.
Thậm chí còn có người chết, một thành viên trong đội điều tra đã chết, nói là khi đến trụ sở thôn cũ quan sát chạm phải sự phiền phức.
Cũng là chết trong lúc ngủ vào buổi tối, cũng tự cào vào mặt mình!
Chuyện này càng ngày càng trở nên quỷ dị, hiện tại khiến cho cả thôn hoang mang lo sợ.
Một thôn làng vốn từng rất tốt đẹp giờ lại giống như một thôn ma.
Thậm chí có một số gia đình vì quá sợ hãi mà chuyển nhà đi ngay!
Nói đến đây, mắt trưởng thôn đẫm lệ khuôn mặt đầy bất lực và tuyệt vọng.
Tự lẩm bẩm một mình: “Vốn dĩ tất cả mọi thứ đều đang rất tốt, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, náo loạn khiến các chủ đầu tư đều bỏ đi hết! aiya.”
Khi thôn đang ở thời kỳ phát triển nhất, còn sắp sửa đường, các chủ đầu tư cũng đến quan sát chuẩn bị đầu tư.
Nhưng khi xảy ra chuyện này, với tư cách là trưởng thôn, tôi thực sự hiểu cảm giác của ông ấy vào lúc này.
Ngã từ thiên đường xuống địa ngục thật sự khủng khiếp.
Nhưng cuối cùng ông ấy vẫn tốt bụng nhắc nhở: “Các cô cậu đến vào ban ngày thì được, nhất định không được đến vào ban đêm! Tôi thật sự không muốn có thêm người nào chết nữa!”
Chúng tôi gật đầu, điều cần làm bây giờ là xoa dịu cảm xúc của trưởng thôn.
Trưởng thôn chuẩn bị phòng cho chúng tôi ở trụ sở thôn.
Thôn hiện tại thật sự rất vắng vẻ, cho dù là ban ngày, nhiều nhà cũng không dám ra ngoài đi dạo!
Một nơi từng rất đẹp, giờ lại trở nên như thế này, sự thực khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.
Chúng tôi không để trưởng thôn ở lại cùng, trưởng thôn trở về trụ sở thôn.
Ba người chúng tôi thì đi vào trụ sở thôn cũ.
Nơi này hiện tại không bị bất kỳ hư hại gì, điều này có nghĩa là, khi chuẩn bị thi công bị buộc phải dừng lại.
Cho dù là vậy, ba người chết? Thật sự rất kỳ lạ.
Hệ thống không đưa ra cảnh báo nào, có nghĩa là, ban ngày ở đây vô cùng an toàn!
Chỉ khi xuất hiện luồng khí nguy hiểm, hệ thống mới đưa ra cảnh báo!
“Đã có người chất, còn là chết theo cách đó, về cơ bản có thể đây là một vụ việc liên quan đến âm vật, người âm.”
Nhìn sang Triệu Sảng, Lý Tráng Tráng gật đầu đồng ý: “Đội trưởng nói không sai, là hiện tượng siêu nhiên, hay là buổi tối đến kiểm tra đi?”
Hiện tượng siêu nhiên vào ban ngày cơ bản đều bình yên vô sự, nhưng khi vào ban đêm nhất là nửa đêm, là thời điểm nguy hiểm nhất.
Có cách nói như này, giữa trưa chính là lúc âm khí nặng nhất, nhưng khái niệm nặng này khác với nửa đêm.
Cái gọi là âm khí nặng nhất vào buổi trưa, là muốn nói đến thể chất con người đã đạt đến trạng thái kiệt quệ, rất nhiều người thậm chí còn cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ, nên ngược lại nói rằng âm khí đỉnh điểm, đây cũng chính là lý do nhiều người có thói quen ngủ trưa.
Nhưng âm khí nặng vào nửa đêm, thật sự là có âm vật, người âm xuất hiện, có thể lấy mạng người, cho nên hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau.
Đây là kiến thức cơ bản nhất ở cục 749! Tất nhiên người ngoài có thể không biết điều này.
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi trụ sở thôn cũ, có một ông lão tóc bạc trắng, chống gậy, bước đi loạng choạng tiến tới.
Gương mặt vốn đã đầy nếp nhăn, già nua ấy lại lộ ra một biểu cảm kỳ quái và âm u, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.
Lý Tráng Tráng kinh ngạc thốt lên: “Ánh mắt ông lão kia là sao vậy?”
“Đi qua xem thử.” Triệu Sáng lập tức bước tới.
“Ông ơi, ông…”
Không đợi Triệu Sảng nói hết câu, ông lão đã lắc đầu lẩm bẩm: “Lại tới đến tìm cái chết!” Sau đó quay người đi?
Triệu Sảng đứng đó sững sờ.
“Ông lão này đang nguyền rủa chúng ta sao?” Lý Tráng Tráng bĩu môi.
“Ông ấy chắc chắn là biết điều gì đó!” Tôi nói xong đồng thời đuổi theo.
Chặn được ông lão, tôi lập tức hỏi: “Ông ơi, ông biết chuyện gì phải không? Sao nói với chúng cháu biết?”
Ông lão dừng lại nhìn chằm chằm tôi một lúc, rồi lại liếc nhìn Triệu Sảng cùng Lý Tráng Tráng bên cạnh lầm bầm nói: “Nói với các người thì có ích gì? Các người có bản lĩnh giải quyết sao, thôi đi đi, đừng có nộp mạng mình!”
Quả nhiên ông lão biết chuyên gì đó!
Tôi ngay lập tức nở nụ cười tự tin: “Nhỡ như làm được thì sao, chẳng lẽ ông không muốn giải quyết tình trạng này sao? Khôi phục lại thôn? Cho người trẻ một con đường sống!”
Mỗi từng từ chạm đến tim can của ông lão, người già nào mà lại không hy vọng thế hệ trẻ ngày càng tốt đẹp chứ?
Quả nhiên ông lão hơi do dự.
“Mời ông ngồi xuống nói chuyện!”
Tôi liếc nhìn Lý Tráng Tráng, Lý Tráng Tráng hiểu ý chạy vào trụ sở thôn cũ lấy một chiếc ghế đẩu đặt bên cạnh.
Sau khi ngồi xuống ông cụ nhíu chặt mày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
