Phòng lưu trữ hồ sơ Tổng bộ 794.
Về cơ bản, nơi này luôn có người túc trực 24/24, chúng tôi không thể ra vào tự do, thích lúc nào vào lúc ấy.
Thế nhưng khi đến trước cửa phòng lưu trữ hồ sơ, cánh cửa lại hé mở thậm chí còn không khóa.
Mọi người nhìn nhau, chúng tôi mở cửa phòng lưu trữ ra.
Bên trong không có dấu hiệu bị phá hoại, hơn nữa giờ để ý phòng lưu trữ hồ sơ lại lớn đến vậy.
Có khoảng trên dưới mười chiếc tủ khổng lồ, phía trên đều để đầy hồ sơ tư liệu của Cục 749.
Tôi đi vào bên trong phòng lưu trữ hồ sơ, trong lòng càng thấy lo âu thấp thỏm.
Chuyện gì đã xảy ra? Ngay cả phòng lưu trữ hồ sơ cũng không khóa?
“Chỗ này!”
Đại Sơn lớn tiếng gọi, ba người chúng tôi lập tức đi đến.
Rõ ràng có một tập hồ sơ không được đặt đúng vị trí, hẳn là vừa mới bị ai đó động tay vào.
Đại Sơn lấy tập hồ sơ xuống.
Khu vực Trấn mỏ của Cục 749.
Đây là hồ sơ của một khu vực, hơn nữa còn là khu vực Trấn mỏ? Tới bây giờ, bốn người chúng tôi chưa từng nghe nói qua nơi này.
Mở bộ hồ sơ ra, bên trong ghi chép một số tình hình liên quan đến khu vực này, nhưng nội dung không hề chi tiết, mà giống như chỉ khái quát sơ qua.
Thậm chí có thể nhìn ra được, bộ hồ sơ này chưa được hoàn chỉnh, không, phải nói bộ hồ sơ này vẫn đang trong quá trình ghi chép!
Thời gian ghi chép cuối cùng được ghi nhận là từ nửa tháng trước.
Mã sự kiện: Phong ba tái khởi.
Hệ số nguy hiểm: Năm sao.
Trong hệ thống hồ sơ của Cục 749, nếu được ghi nhận là năm sao, thì đó chính là cấp độ nguy hiểm cao nhất.
Những chuyện quỷ dị đáng sợ như sự kiện ở kho Nam Nhị còn chưa được xếp ở mức độ nguy hiểm năm sao đâu!
Nhân viên ba đội hành động toàn bộ đều từ vong! Nguyên nhân không rõ.
Một dị vật không rõ nguồn gốc, xuất hiện tại khu vực Trấn mỏ và sát hại 56 nhân viên.
“Ba tổ hành động đều chết sạch, lúc trước chúng ta đến tổng bộ họp, chỉ xuất hiện 8 tổ hành động, chẳng lẽ ba tổ hành động còn lại đều chết hết rồi sao?” Trong lòng Đại Sơn sợ hãi thầm lẩm bẩm.
Dựa theo những gì ghi chép trong tài liệu, lời Đại Sơn nói có khả năng đã diễn ra.
Chỉ thị của Tổng bộ: Bắt buộc phải điều tra và giải quyết vấn đề ở Trấn mỏ.
Nhìn thấy chỉ thị này, chúng tôi nhanh chóng nhận ra, chuyện ở Tổng bộ không nhìn thấy người? Rất có thể liên quan trực tiếp đến Trấn mỏ này.
“Chẳng lẽ tất cả mọi người đều đi đến Trấn mỏ?” Lí Mậu kinh ngạc cau màu nói, nhưng lại thầm lẩm bẩm với mình: “Không thể nào? Ngoài các tổ hành động ra còn rất nhiều người khác? Không lẽ đều đi hết? Không hợp lý!”
“Không có gì là không hợp lý cả, hai năm trước tôi từng đọc một bộ hồ sơ, là chuyện của 40 năm trước, mức độ nguy hiểm cũng là năm sao, năm đó toàn bộ Cục 749 đều hành động, rất nhiều người ngã xuống mới ổn định lại tình hình, sự kiện ở cấp độ nguy hiểm cao nhất, khi nhân lực không đủ thì tất cả đều phải tham gia! Dù sao Cục 749 cũng không nuôi người nhàn rỗi.”
Tôi liếc nhìn Lãnh Nghiên, lời của cô ta không sai, tại Cục 749 dù là người trông coi phòng lưu trữ cũng không phải là người bình thường, sự kiện trọng đại, có mặt tham gia cũng là chuyện bình thường.
“Đầu tiên là Kho Nam Nhị giờ lại đến Khu vực Trấn mỏ? Chẳng lẽ Cục 749 đã chọc phải cái rắc rối khó nhằn nào hay sao!” Đại Sơn cau mày kinh hãi nói.
“Ừm, bây giờ trong Tổng bộ không có ai, hiện tại chúng ta cần phải làm gì đó, không thể cứ ngồi chờ được!” Lí Mậu vừa nói vừa nhanh chóng lật xem tư liệu, đồng thời thấy được vị trí của Khu vực Trấn Mỏ.
Nó nằm trong khu vực hoang vu của sa mạc, cái chỗ mà hiếm khi có dấu chân người.
Bốn người chúng tôi tiến hành bỏ phiếu biểu quyết, cuối cùng toàn bộ đều thông qua ý kiến: Lập tức đi đến khu vực Trấn mỏ!
Không chần chừ, mấy người chúng tôi cấp tốc rời khỏi Tổng bộ.
Dù sao cũng là người của Cục 749, thông qua vị trí được ghi trong hồ sơ, chúng tôi có thể lập tức nhìn ra manh mối.
Nhưng khi đến sa mạc, chúng tôi khó khăn trong việc xác định phương hướng!
Khu vực hoang vu của sa mạc, là nơi người sống chớ đến gần, số người bỏ mạng ở đây còn nhiều hơn những gì được công bố.
Nhưng con người mà có những kẻ không sợ chết, thích tìm cảm giác mạnh nên tìm những nơi nguy hiểm như vậy để thách thức, cuối cùng kết cục của họ về cơ bản ai nấy đều giống nhau.
Lái xe vòng vèo trong vùng sa mạc hoang vu suốt hai ngày, chúng tôi vẫn không tìm được khu vực Trấn mỏ.
Buổi tối đó, chúng tôi không còn cách nào khác đành phải chấp nhận một ngày nữa đã trôi qua trong vô ích.
Sa mạc về đêm hóa lạnh lẽo khác thường, ngồi trong xe, bốn người chúng tôi không ai nói một lời, chỉ là vẻ mặt ai cũng trĩu nặng lo âu.
Không còn cách nào khác, ở đây chúng tôi không kiếm được người dẫn đường, mà có đi nữa, ở vùng hoang vu thế này, vai trò của người dẫn đường cũng không giúp được bao nhiêu.
Dựa theo bản đồ được vẽ ra từ những ghi chép trong hồ sơ, Lí Mậu nhìn nó một lúc lâu rồi thầm nói: “Theo bản đồ thì nó nằm gần đây thôi!”
“Khu vực Trấn mỏ, Trấn mỏ, hẳn là phải có núi nhỉ.”
Đại Sơn vừa nói dứt câu, chúng tôi chợt hiểu ra, vội vàng bước xuống xe.
Hình như có một ngọn núi mà chúng tôi luôn muốn thấy, nhưng lại mãi không thể đến được chỗ ấy.
Địa hình xung quanh kỳ quái nhưng ở trong sa mạc thì cũng chẳng có gì lạ!
Lí Mậu rơi vào trầm tư, nhưng nói về kinh nghiệm trong bốn người thì anh ấy là người biết nhiều nhất, một lát sau anh ấy nói: “Ngày mai để tôi lái xe!”
Trời vừa hửng sáng, Lí Mậu đã khởi động xe.
Ba giờ chiều, chúng tôi đã lái xe đến dưới chân núi.
Thật sự, Lí Mậu quá lợi hại, khả năng phân biệt phương hướng vượt xa những người còn lại!
Đang lái xe men theo sườn núi, đột nhiên Lí Mậu đạp phanh.
Chúng tôi không kìm được lập tức đi xuống!
Vừa nhìn đã thấy có mấy bóng dáng của những chiếc xe phía trước, thậm chí còn có hai chiếc xe buýt.
Dựa theo sức chứa của hai chiếc xe này, rõ ràng có rất nhiều người đã đến đây! Nói Tổng bộ cử toàn bộ nhân lực đến cũng không có gì kỳ quái!
Trên xe không có người, nghĩa là tất cả mọi người đều đi đến đây an toàn, và đã đi vào khu vực Trấn mỏ.
“Ở phía trước!” Lãnh Nghiên bước nhanh tới.
Bên trong mấy ngọn núi xuất hiện một lối đi hẹp như khe trời, xe cộ không thể đi qua.
Chỗ này rất dễ ẩn nấp! Đứng trước lối đi hẹp, Lí Mậu cau mày nói: “Xem ra khu vực Trấn mỏ nằm bên trong này rồi!”
“Mọi người nghĩ xem, không chừng bây giờ bên trong khu vực đã trở thành một mớ hỗn loạn rồi hay không? Người chết la liệt? Khắp nơi đều là quái vật?” Đại Sơn sợ hãi tự nói với mình.
“Nghĩ nhiều cũng vô ích, vào xem là biết thôi!” Lãnh Nghiên dẫn đầu đi trước.
Trước mắt chúng tôi xuất hiện một thị trấn, hoàn toàn không giống như ở vùng hoang vu của sa mạc.
Có thể thấy quy mô không lớn nhưng không tính là nhỏ!
Nhìn qua thấy được mọi thứ đều đầy đủ, những thứ cần có đều có, thậm chí có một ngôi nhà cao ba tầng!
“Đó là công viên à?” Đại Sơn trợn tròn mắt, chỉ tay về phía trước, kinh ngạc nói.
“Chắc là vậy, còn có mấy dụng cụ thể dục, quả thật khu vực Trấn mỏ này có đầy đủ mọi thứ! Muốn sinh sống lâu dài ở đây hoàn toàn có khả năng.” Lí Mậu cảm thán nói.
“Tốt thì tốt thật, chỉ là không thấy người đâu!” Lãnh Nghiên nói thẳng ra điểm mấu chốt.
Đúng vậy, chỗ tốt thế này, vậy mà một bóng người đi qua đi lại cũng không thấy!
Điều này khiến người ta cảm giác đây là tĩnh mịch, tĩnh mịch đến chết chóc, giống như đã bị bỏ hoang một thời gian dài.
“Không thể nào vô duyên vô cớ có một thị trấn xuất hiện ở một khu vực được. Dị vật của Cục 749 đều có kho chứa riêng, vậy nên việc xây dựng một nơi như thế này chắc hẳn còn có nguyên nhân khác!” Tôi lẩm bẩm tự nói, rồi cũng chau mày lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
