Ngay khi tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái hoang mang không biết phải làm sao, tôi đột nhiên nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Hệ thống không hề thông báo tôi đã thu nhận thành công hay nhận được điểm thưởng, điều đó có nghĩa là tuy cái bình đựng quỷ vong nhân đã bị tôi phá hủy, nhưng ba con quỷ vong nhân kia vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.
Đây tuyệt đối không phải dấu hiệu tốt.
Lúc này, Lí Mậu vẫn sợ hãi nói: “Có ai biết cách đối phó với quỷ vong nhân không?”
Đại Sơn lấy điện thoại ra nhìn một cái, tôi biết anh ta đang định gọi về Tổng bộ xin chỉ thị, nhưng đáng tiếc là không có tín hiệu.
Lãnh Nghiên cau chặt mày, lẩm bẩm: “Tôi không biết, đây là lần đầu tiên tôi gặp thứ này! Hoàn toàn không biết gì cả.”
Đại Sơn cũng âm trầm lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”
Lí Mậu có chút bất lực nhìn về phía tôi.
“Tôi cũng không biết!” Tôi lập tức buột miệng nói.
Tôi đâu thể nói máu thánh nhân có tác dụng, càng không thể để họ biết máu của tôi đã xảy ra biến dị.
Quan trọng nhất là, máu của tôi dường như cũng không phải là máu thánh nhân thuần túy, cho nên chỉ có thể phá hoại chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn quỷ vong nhân.
“Các cậu có cảm nhận được không?” Đại Sơn sắc mặt nghiêm trọng, kinh ngạc nói.
Không phải là ảo giác do căng thẳng, mà là thật sự, xung quanh đang trở nên lạnh lẽo hơn.
“Âm khí của quỷ vong nhân nặng hơn rất nhiều so với các vật âm thông thường!” Nói xong, Lãnh Nghiên lấy ra lọ thuốc nhỏ mắt đặc chế của Cục 749.
Cả bốn chúng tôi nhanh chóng nhỏ thuốc vào mắt.
Nhưng đáng tiếc, hoàn cảnh xung quanh vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, cũng không bước vào cái gọi là Quỷ Vực.
“Đến phòng nghỉ!”
Vừa dứt lời, bốn người chúng tôi lập tức chạy vào cùng một phòng nghỉ rồi đóng chặt cửa lại.
Đại Sơn trực tiếp ngồi xổm xuống, bắt đầu lôi toàn bộ đồ trong ba lô ra.
Thực ra, đồ chúng tôi mang theo đều gần như giống nhau, đều là các thiết bị và vũ khí của Cục 749.
Súng gây mê cường lực: chuyên dùng để đối phó với quái thú và sinh vật nguy hiểm, có thể trực tiếp bắn ngã và làm tê liệt những dị vật có hình thể khổng lồ.
Phù tránh âm: vật phẩm do các kỳ nhân của Cục 749 liên hợp chế tạo, là pháp bảo chuyên đối phó với người âm và vật âm.
Bàn định quẻ bát quái: dùng để xác định phương hướng khi bị lạc, cũng có thể sử dụng khi rơi vào tình huống quỷ dị, ngoài ra còn có tác dụng quan sát phong thủy.
Thuốc nhỏ mắt đặc chế: nhỏ vào mắt để phán đoán xem môi trường xung quanh có thay đổi do người âm hay vật âm xuất hiện hay không. Khi môi trường bước vào trạng thái Quỷ Vực, đồng nghĩa với việc cấp độ nguy hiểm tăng cao.
Phù ẩn thân đối với người âm: dùng cho những người âm, vật âm tương đối mạnh. Dán lên người có thể khiến bản thân ở trạng thái “tàng hình” trước người âm và vật âm, dĩ nhiên chỉ có tác dụng với chúng mà thôi. Hiệu lực kéo dài 1 tiếng.
“Vượt ra ngoài Lục giới?” Lãnh Nghiên lập tức nhìn tôi, kinh ngạc hỏi.
Tôi gật đầu nói: “Chuyện này tôi biết khá rõ, cho nên có tính là người âm hay không thì phần lớn là không! Nếu không, thuốc nhỏ mắt đã phải có tác dụng rồi!”
“Không tính sao? Vậy đối phó kiểu gì? Súng gây mê thì dùng để đối phó quái vật, còn phù tránh âm với phù người âm thì lại dùng cho người âm, vật âm? Thế chẳng phải là xong đời rồi à! Bảo sao nhiều người gặp chuyện ở kho Nam Nhị như vậy!” Đại Sơn hoang mang bất lực lẩm bẩm.
“Trương Thành, cậu còn cách nào không?” Lí Mậu nhìn tôi, sốt ruột hỏi.
Đại Sơn cũng lập tức quay sang nhìn tôi, thấp giọng nói: “Cậu tuy chỉ là đội trưởng đội hành động phổ thông, nhưng tôi cảm giác cậu biết nhiều hơn thế, thân thủ lại tốt như vậy. Cậu còn cách nào nữa không?”
Lãnh Nghiên thì dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm vào tôi.
Rõ ràng sự kiêu ngạo của cô ta vẫn khiến cô ta không thể hoàn toàn tin tưởng tôi. Dù sao thì khoảng cách giữa đội hành động cấp cao và đội hành động là một trời một vực!
Chẳng lẽ là do lượng máu chưa đủ?
Tôi mới chỉ nhỏ vài giọt thôi, chẳng lẽ bắt ông đây phải xả máu thật sao?
Theo lượng hiến máu thông thường, mỗi lần lấy máu của người bình thường chỉ cần khống chế trong vòng 400cc thì sẽ không có vấn đề gì. Với thể chất của tôi, nếu là 400cc thì hoàn toàn không sao cả.
Liều một phen vậy!
Tôi cau chặt mày nói: “Tôi phải xuống tầng hầm thứ ba! Nhưng các người không được đi theo. Tốt nhất là dẫn dụ ba thứ đó qua bên này, cố gắng kéo dài thời gian cho tôi!”
“Dựa vào đâu mà chúng tôi phải tin cậu?” Lãnh Nghiên quả nhiên vẫn không nhịn được, lên tiếng chất vấn.
Lúc này Đại Sơn cũng bán tín bán nghi, lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường.
“Tôi tin cậu ấy. Tôi hiểu cậu ấy, nếu không nắm chắc thì cậu ấy sẽ không chủ động đưa ra yêu cầu như vậy đâu!”
Sau khi Lí Mậu bày tỏ thái độ, Đại Sơn cũng gật đầu nói: “Cứ liều đại thôi, cũng chẳng còn cách nào khác. Với tình hình hiện tại, chúng ta muốn chạy cũng không chạy nổi!”
Lí Mậu cố ý quay sang hỏi Lãnh Nghiên: “Cô còn cách nào khác không?”
Lãnh Nghiên nghiến răng, không tiếp tục nghi ngờ nữa.
Bên ngoài truyền đến động tĩnh, ba thứ đó đã đến tầng hầm thứ hai rồi! Quả nhiên chúng sẽ không chịu bỏ qua, vừa hồi phục xong liền chủ động phản kích.
Điều này gần như trùng khớp với phán đoán của tôi, nếu không thì nhiều người như vậy cũng chẳng thể hoàn toàn biến mất ở kho Nam Nhị được.
Mục đích của chúng là giết sạch tất cả, đương nhiên sẽ không tha cho chúng tôi.
“Tôi lên trước!” Lí Mậu nghiến răng, mở cửa xông ra ngoài.
“Vậy tôi cũng lên!” Đại Sơn lập tức chạy theo.
Lãnh Nghiên lúc này nhìn tôi, giọng nói sắc lạnh: “Cậu tốt nhất là phải tìm ra cách!”
Nói xong cô ta cũng rời đi.
Đối đầu, chiến đấu, nhưng đã rơi vào thế khó, mà những thứ đó không còn quan trọng. Quan trọng là khi nghe thấy âm thanh bên ngoài ngày càng xa dần, tôi lập tức lao ra khỏi phòng nghỉ.
Ba con quỷ vong nhân dù có lợi hại đến đâu thì cũng đã bị thương, không thể nào không có vấn đề.
Chính điều này đã cho tôi cơ hội quay trở lại tầng hầm thứ ba.
Tầng hầm thứ ba rõ ràng lạnh lẽo hơn rất nhiều!
Hơn nữa, những con quái vật trong các bình chứa đều rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Tiếng va đập vào bình vang lên liên hồi, khiến người ta lạnh sống lưng, nổi da gà.
Cảm giác như những con quái vật bị nhốt trong đó có thể phá vỡ bình chứa, lao ra bất cứ lúc nào.
Không được, nhất định phải nhanh chóng giải quyết rắc rối này. Nếu cứ tiếp tục như vậy, lỡ những con quái vật kia thật sự phá vỡ bình chứa mà thoát ra ngoài thì hậu quả đúng là không thể tưởng tượng nổi!
Tôi vội vàng chạy đến chỗ cái bình của quỷ vong nhân.
Không chút do dự, tôi dùng dao găm rạch lòng bàn tay, để toàn bộ máu nhỏ thẳng lên trên cái bình. Lần này, tôi thật sự đang xả máu để cứu chính mình.
Cái bình tỏa ra một làn khói đen dày đặc. Những tiếng gào thét đau đớn lập tức vang vọng khắp tầng hầm thứ ba!
Ba cái bình bắt đầu rung lắc điên cuồng, giống như thứ bên trong sắp phun trào ra ngoài.
Tôi nghiến chặt răng, không dừng lại, mà cố gắng để máu chảy ra càng nhiều càng tốt! Lần này tuyệt đối không được thất bại!
Đột nhiên, một cái bình chứa quỷ vong nhân nổ tung.
Ngay sau đó là cái thứ hai, rồi cái thứ ba!
Khi cả ba cái bình đều vỡ tan, ý thức của tôi cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
【Chúc mừng thu nhận thành công dị biến vong hồn +3】
【Nhận được điểm thưởng +150】
【Các chỉ số cơ thể +5】
Cuối cùng cũng thành công rồi! Trước mắt tôi tối sầm lại, cả người trực tiếp ngã gục xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
