Nàng nói xong, thấy Hứa Khanh Dung trầm ngâm suy nghĩ, rõ ràng là đã động lòng, bèn nói: "Nếu ngươi có ý, ta sẽ bán đứt cho ngươi với giá năm vạn lượng hoàng kim, ngoài ra còn tặng kèm ba công thức món mới, tiền cũng không cần đưa ngay, cứ tạm thời gửi chỗ ngươi."
Hứa Khanh Dung khẽ há miệng.
Năm vạn lượng có nhiều không?
Nhiều, nhưng đối với Trân Điểm Các mà nói lại không đáng là bao.
Nhưng nàng ta cũng thực sự động lòng.
Nàng ta cắn cắn môi: "Người thật sự đã quyết định rồi sao?"
Nguyễn Chiêu kiên định gật đầu.
Hứa Khanh Dung thấy nàng không hề có chút miễn cưỡng hay bi thương nào, cắn răng gật đầu: "Đã như vậy, ta đồng ý, bất quá năm vạn lượng quá ít, ta thêm gấp đôi, số ngân lượng này ta sẽ trả hết trong vòng một năm."
Tiền bạc Hứa Khanh Dung không phải là không có, lão thái phó sau khi đứng ra làm chủ cho nàng ta, của hồi môn của mẫu thân đều giao cho nàng ta.
Bản thân Hứa Khanh Dung cũng có chút thiên phú về kinh doanh, những năm nay lại có Nguyễn Chiêu ở phía sau chỉ điểm.
Gia sản vốn đã hậu hĩnh nay lại tăng lên gấp mấy chục lần.
Thế nhưng số tiền lớn như vậy, nàng ta cũng không dám điều động hết trong một lần.
Ngày hôm sau, khi gà gáy hai tiếng, mọi người đều bị đánh thức bởi tiếng bước chân hỗn tạp của lính canh ngục và tiếng xiềng xích leng keng.
"Dậy mau, dậy mau, lên đường thôi."
Trời còn chưa sáng rõ, đoàn người lưu đày dài dằng dặc đã rời khỏi nhà giam Đình Uý Phủ, chân mang xiềng xích, bị giục giã đi về phía cổng thành.
Đoàn người ngót nghét trăm người, trong đó có mười hai tên lính áp giải, gần trăm người còn lại đều là phạm nhân bị đày đi lần này.
Trong số đó, cũng có hai ba chục người bị lưu đày giống như Nguyễn gia vì dính líu đến vụ án tráo đổi long tử.
Đều là người thuộc ba đời của hai bà mụ đỡ đẻ năm xưa tráo đổi hài tử.
Còn những người có quan hệ huyết thống gần nhất với hai bà mụ kia đều đã bị xử trảm.
Ba ngày nay Nguyễn gia ở trong ngục giam tuy không đến nỗi nào, nhưng bên ngoài lại không hề yên bình.
Nơi pháp trường mỗi ngày đều cần rất nhiều người đi tẩy rửa huyết tinh.
Nếu chỉ là vụ tráo đổi hài tử bình thường thì cũng chẳng sao, đằng này lại liên quan đến thiên mệnh, Lộc Minh Hoàng nghi ngờ có gian tế nước khác nhúng tay vào, dĩ nhiên phải ra tay trừng trị.
Bị lưu đày có lẽ là tội nhẹ nhất rồi.
Trời còn chưa sáng hẳn, nhưng cổng thành đã mở, trên đường đã có người qua lại, khắp nơi đều là tiếng rao hàng của tiểu thương.
Thấy đoàn người lưu đày đi qua, mọi người hiếu kỳ xúm lại xem.
Bất quá cũng chỉ là chỉ chỉ trỏ trỏ mà thôi.
Nguyễn Chiêu tựa lưng vào càng xe, đã chờ từ sớm.
Nàng đội nón lá, mặc y phục vải thô màu xanh sẫm, cũng không ai nhận ra.
Đoàn người sắp đến cổng thành, Nguyễn Chiêu nhảy xuống xe, vén màn nón lên, hướng về phía người Nguyễn gia trong đoàn người vẫy tay.
Nhìn thấy nàng thật sự đang đợi bọn họ, không hề rời đi.
Người Nguyễn gia vừa cảm động vừa thở phào nhẹ nhõm.
Kéo theo mấy chục cân xiềng xích mới đi có một đoạn đường mà bọn họ đã cảm thấy vô cùng gian nan rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
