"Cô câm miệng!" Cảnh Triều quát lớn:
"Tình yêu của tôi vốn dĩ là của Linh An, là cô mượn của cô ấy suốt năm năm qua. Giờ cô ấy về rồi, cô phải trả lại! Nếu cô đã không biết tôn trọng ân nhân của tôi, tức là không tôn trọng tôi. Chúng ta hủy hôn đi! Tôi sẽ họp báo công bố ngay lập tức."
Nghe đến hai chữ "hủy hôn", theo bản năng của nguyên chủ, Tâm Tâm cảm thấy một luồng sợ hãi chạy dọc sống lưng. Nhưng ngay lập tức, linh hồn hiện đại của cô đã đè ép nó xuống.
Hệ thống 999 đột ngột lên tiếng trong đầu:
"[Đinh! Nhiệm vụ ngược tâm đã được kích hoạt. Mục tiêu: Cảnh Triều. Điều kiện bắt buộc: đạt 100% độ hảo cảm của hắn. Đồng thời, giá trị ngược tâm phải đạt ít nhất 80% để hoàn thành mức B, và đạt 100% để hoàn thành mức A.]"
Tâm Tâm bất bình: [Tại sao lên tới 80% mà chỉ tính hoàn thành ở mức B chứ? Yêu cầu quá cao!]
Trong đầu phản đối, nhưng bên ngoài cô vẫn chậm rãi đứng dậy. Chỉ trong một nháy mắt, sự sắc sảo, lạnh lùng trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt bàng hoàng đến cực hạn. Đôi mắt vốn đang tinh anh bỗng chốc phủ một lớp sương mờ ảo, nước mắt đọng lại nơi rèm mi, long lanh nhưng không rơi xuống, tạo nên một vẻ đẹp vỡ vụn đầy u uất.
"Cảnh Triều, sao anh có thể thốt ra những lời tuyệt tình đến thế? Nếu ngay từ đầu anh không yêu em, vì sao khi em tỏ tình, anh không dứt khoát từ chối? Anh để em lún sâu vào ảo tưởng, để em dùng năm năm thanh xuân vun đắp cho một lễ cưới cận kề… cuối cùng đến hôm nay, anh lại phủi sạch tất cả bằng một chữ mượn?"
Cô tiến lên một bước, ánh mắt tràn ngập bi thương xoáy sâu vào tâm trí hắn:
"Anh nói đi, nếu anh là em, đứng ở vị trí của em lúc này, anh có đau khổ không? Có tức giận vì bị phản bội không?"
Cảnh Triều khựng lại. Ánh mắt bi thương và những lời chất vấn trong nghẹn ngào của Tâm Tâm khiến hắn nhất thời á khẩu. Trong thâm tâm hắn, Tâm Tâm luôn là cô gái thanh mai trúc mã dịu dàng, ngoan ngoãn, biết chừng mực, chưa bao giờ dùng giọng điệu này để nói chuyện với hắn.
Nhìn những giọt nước mắt chực trào nhưng cố kìm lại của cô, lòng hắn bỗng dấy lên một sự áy náy lạ kỳ. Hắn đích xác chưa từng nói rõ với cô rằng hắn không yêu cô. Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đơn giản là bản thân sẽ chẳng thể yêu thêm ai nữa, vậy thì ở bên ai mà chẳng được, chi bằng thành toàn cho người yêu mình sâu đậm như Tâm Tâm.
"Tâm Tâm… anh…" Cảnh Triều cắn răng, giọng có chút dịu đi nhưng vẫn đầy kiên quyết:
"Là anh không đúng khi đã không nói rõ ngay từ đầu. Anh tưởng rằng mình có thể ở bên em đến hết đời để bù đắp, nhưng khi thấy Linh An quay về, anh mới nhận ra mình không thể dối lừa con tim thêm nữa."
Linh An thấy Cảnh Triều bắt đầu dao động, trái tim không nhịn được thắt lại. Cô khẽ cắn môi, yếu ớt mở miệng:
"Anh Cảnh Triều, không phải lỗi của anh. Là do em… nếu năm năm trước em không rời đi thì mọi chuyện đã không thành ra thế này. Tâm Tâm, tôi xin lỗi, tôi sẽ đi ngay bây giờ, hai người đừng vì tôi mà cãi nhau nữa."
Vừa nói, Linh An vừa làm bộ định đứng dậy rời đi, nhưng đôi tay lại bám chặt lấy vạt áo Cảnh Triều, nước mắt chảy thành dòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
