Rắn vào buổi tối không nhìn thấy rõ nhiều thứ, chủ yếu dựa vào lưỡi cảm nhận rung động hoặc "cảm biến nhiệt" bẩm sinh để nhận thức thế giới xung quanh, việc tìm kiếm những thứ vô tri vô giác hầu như vô dụng.
Hơn nữa, trí thông minh của rắn nhìn chung không cao, phần lớn sống theo bản năng, loài có trí thông minh cao nhất có lẽ là rắn hổ mang, nhưng thứ đó cho dù hắn muốn nuôi cũng không nuôi được.
Còn nữa, rắn sợ lạnh, cần ngủ đông.
Ban đầu hắn nghiêng về việc mua mèo hoặc chim - những loài tiện lợi cho việc tìm kiếm hơn, sau khi giao tiếp và thuần phục thì sẽ phối hợp hắn thu thập thông tin...
Nhưng không ngờ con này lại thông minh, trí tuệ gần như con người.
Trong con hẻm tối, một người một rắn đối mắt, bất kể là ánh mắt con người hay con ngươi của rắn đều bình tĩnh và lạnh lùng, nhưng trong lòng đã lướt qua không biết bao nhiêu suy nghĩ.
Cuối cùng, vẫn là Ike Hioso phá vỡ sự im lặng, lấy ra chùm chìa khóa từ túi: "Có nhìn thấy tôi cầm cái gì không?"
Con rắn nhìn một lúc, phun lưỡi thì thầm: "Thật không ngờ lại chơi trò này với một con rắn, chẳng lẽ anh ta là cái mà loài người gọi là "bệnh xà tinh"()? Sau này ngay cả lươn cũng không được ăn thì phải làm sao đây? Tôi thật sự quá khổ rồi..."
() Cách nói chơi chữ của Trung Quốc, bệnh xà tinh = bệnh thần kinh.
Mặt Ike Hioso hơi tối lại, giọng nói lạnh lùng: "Khổ hay không tôi không biết, nhưng tôi đếm đến ba, nếu cậu không trả lời câu hỏi của tôi, tôi đảm bảo ngày mai cậu sẽ xuất hiện trên bàn ăn."
Con rắn lập tức ngẩng đầu, đôi mắt tròn vẫn không chút cảm xúc, nhưng rõ ràng bị dọa cho giật mình.
Ike Hioso bắt đầu đếm: "Một, hai..."
Con rắn: "Thấy! Thấy! Tôi thấy được, chẳng phải chìa khóa sao? Thứ này tôi nhận ra!"
Ike Hioso gật đầu, lại nghĩ một chút: "Cậu nhận ra? Cũng có nghĩa là, cậu ban đêm cũng có thể nhìn rõ mọi thứ, vấn đề chỉ là nhận ra hay không nhận ra?"
"Thấy được..." Con rắn sau khi kinh ngạc, dường như đột nhiên vui vẻ, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Thật ra tôi cũng biết không ít thứ, anh xem, tôi biết loài người khi muốn biểu đạt "đúng", "phải" thì sẽ gật đầu như thế này..."
Ike Hioso: "..."
Cái này... không, cái con ngốc này!
Trong những khuyết điểm của loài rắn, con này không bị vấn đề trí thông minh thấp, nếu có thể nhìn rõ vào ban đêm, việc ngủ đông cũng không phải không thể chấp nhận, dù sao mùa đông hắn cũng lười ra ngoài.
Thật ra nghĩ lại, rắn cũng có không ít ưu điểm.
Một tuần chỉ cần cho ăn một lần, cũng không cần dắt đi dạo...
Con rắn tự gật đầu đến chóng mặt, lúc này mới dừng lại, cảm thán: "Từ khi tôi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên được giao tiếp với sinh vật khác, loài người không hiểu tôi nói gì, không biết tôi đang học họ, còn đồng loại thì không thể hiểu ý tôi, chúng chỉ biết di chuyển khắp nơi, săn mồi, nghỉ ngơi..."
Ike Hioso nhìn vào đôi mắt rắn dường như lạnh lùng không có chút cảm xúc nào, trong lòng thoáng chốc như bị chạm đến, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng nói cũng dịu đi đôi chút: "Tôi tên là Ike Hioso, Ike Hi Oso."
Nói rồi, hắn đặt con rắn sang một bên, lấy bút và sổ tay ra, xé một trang, viết chữ, chữ katakana và phiên âm romaji, đặt bên cạnh mắt con rắn.
"Cậu tên là Hia Aka, Hi A Ka..."() Ike Hioso lại xé một tờ khác viết xong, đặt cạnh tờ trước: "Vừa hay, là một con rắn ráo đỏ nhưng không phải màu đỏ, rất hợp với cậu."
() Trong tiếng nhật aka nghĩa là màu đỏ, Hi là tiền tố phủ định, ghép lại thành nghĩa "không phải màu đỏ"
Hiaka tập trung nhìn, gật đầu, lần này lại không lải nhải.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

