Thiếu gia lần này tỉnh lại, giống như đã thay đổi thành một người khác vậy, rõ ràng chỉ là một người bình thường không biết võ, nhưng khi ở bên cạnh hắn, chính mình lại cảm nhận được một cổ áp lực vô hình, cho dù là trước đây, lúc thiếu gia vẫn còn được mọi người truy phủng, chính mình cũng chưa từng có loại cảm giác này.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lê Ngọ vẫn là nhịn không được mà mở miệng nói, “Thiếu gia, Tuệ Nhi là thị nữ của lục tiểu thư, ngài vừa rồi đối xử với nàng như vậy, lỡ như để lục tiểu thư biết……”
Lục tiểu thư Lê Uyển chính là phu nhân thân sinh đích nữ, trước đây lão gia tuy rằng yêu thương tam thiếu gia, nhưng hôm nay đâu bằng ngày xưa, nhị thiếu gia đã vào tiên tông, tự nhiên không có ai dám đi đắc tội muội muội của hắn.
Lê Thiên Duyên không hề quan tâm đến lời nói của Lê Ngọ, tiếp tục đi đến Tĩnh Tâm đường, càng tới gần càng nghe rõ tiếng roi xen lẫn trong tiếng chửi rủa, làm Lê Thiên Duyên không khỏi nhíu mày.
“Quả nhiên kẻ được tiện nhân sinh ra có khác, không phải thứ gì tốt đẹp, lớn lên xấu xí như vậy cũng dám ra ngoài gặp người, sau này còn dám để bổn tiểu thư nhìn thấy gương mặt này của ngươi lần nào nữa, đến lúc đó đừng trách ta tàn nhẫn.” Lê Uyển nhìn người đang co rúm ở trong góc, biểu tình trên mặt toàn là căm ghét.
Trước đây mọi người xung quanh nàng đều nói Lê Thiên Duyên sau này sẽ một bước lên trời, đến cả phụ thân cũng yêu thương Lê Thiên Duyên hơn hai cái ca ca, cũng không hề quan tâm đến nàng. Nghĩ đến người này chính là Lê Thiên Duyên phu lang, còn cùng tên phế vật kia giống nhau đều là hồ ly tinh tiện nhân sinh ra, Lê Uyển nắm chặt trong tay cây roi không lưu tình chút nào mà trừu về phía người trong góc.
“Dừng tay.” Lê Thiên Duyên nhìn thấy vậy, nhanh chóng đi lên ngăn lại động tác của Lê Uyển. Nhưng thanh âm này lại làm cho người đang đưa lưng về phía cửa trong nháy mắt run rẩy một chút.
Lúc này, Lê Uyển đang mở to một đôi mắt đẹp mà trừng về phía người đang đứng trước cửa Tĩnh Tâm đường, “Sao ta phải dừng tay? Tam ca có thể đánh hắn, sao ta lại không được?”
“Hắn là người của ta, nếu có phạm sai lầm, ta sẽ tự tay dạy dỗ hắn, không tới phiên một cái nha đầu chưa lấy chồng như ngươi giúp ta dạy dỗ.”
“Ngươi.”
Lê Uyển nghe được Lê Thiên Duyên nói như vậy càng thêm tức giận nói: “Ta hôm nay nhất định phải dạy dỗ cái tên sửu bát quái đê tiện này.”
Nhìn thấy cây roi của Lê Uyển lại muốn đánh vào trên người của Trừng Kỳ, Lê Thiên Duyên nhanh chóng túm lấy người bên cạnh ném ra.
Lúc này, Lê Ngọ không hề phòng bị đã bị ném đến phía trước Trừng Kỳ thay hắn chịu một roi này.
“Ngươi cũng dám cản ta.” Lê Uyển nhìn thấy gã sai vặt che trước mặt của Trừng Kỳ, vẻ mặt càng thêm phẫn nộ mà chất vấn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)