Người thanh niên dẫn đường thấy Trương Thác nói như vậy thì hơi sửng sốt, sau đó gương mặt khó coi. Bọn họ vốn cho rằng món ăn đầu tiên, có thể khiến Trương Ức Thùy hơi kiêng kị một chút, nhưng bây giờ xem ra, đối phương không e sợ một chút nào.
Người thanh niên dẫn đường cười nói: “Ha ha, người anh em Trương Ức Thùy, đây là xử lý một số người náo loạn tìm phiền phức mà thôi, không thực sự nghiêm túc hành hạ anh ta, là chính anh ta không có bản lĩnh gì, tắt thở trước mất”
“Hóa ra là như vậy” Trương Thác gật đầu: “Vậy đúng là anh ta có chút vấn đề, nhưng mà nhìn những thứ này, trái lại khiến khẩu vị của tôi mở rộng hơn, khiến tôi rất sốt ruột muốn mau chân nhìn xem món ăn đặc sắc của các người rồi”
Người thanh niên dẫn đường mờ mịt liếc nhìn, nghĩ thầm trong lòng đúng là ngạo mạn, mọi người ở đây biết rất rõ cái gọi là đồ ăn đặc biệt, cụ thể là chỉ cái gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


