“Thương mại Hằng Viễn? Là công ty của Trần Âm?”
Tim Trương Thác đập thình thịch, đã rất nhiều năm không xuất hiện cảm giác này rồi.
Cảm giác ngượng ngùng, bẽn lẽn giống như mối tình đầu vậy, Trương Thác không nói gì, trên mặt vô thức nở nụ cười vui vẻ.
Một câu anh muốn theo đuổi tôi phải cố gắng nhiều hơn kia.
Cái này xem như tình cảm giữa mình và Chủ tịch Lâm đã nhảy vọt một bước lớn rồi sao?
Cả đêm yên tĩnh, Trương Thác thức dậy lúc trời vừa sáng, tập quyền như thường ngày.
Ở lầu hai biệt thự, Lâm Ngữ Lam kéo rèm ra, nhìn người đàn ông đứng trong sân qua cửa sổ, vô thức nở nụ cười.
Lúc tám giờ rưỡi sáng, hai người cùng nhau đến công ty, hôm nay phải chọn lại Giám đốc của bảy bộ phận nghiệp vụ.
Về chuyện chọn Giám đốc, Trương Thác không quan tâm chút nào, dù sao anh cũng không có hứng thú với vị trí đó, công ty muốn chọn cũng không chọn đến anh.
Sự thật đúng là như thế, cuối cùng Giám đốc của bảy bộ phận nghiệp vụ được chọn là một nhân viên khá có thâm niên.
Tuy Trương Thác và Thu Vũ bàn được đơn hàng lớn, nhưng kinh nghiệp làm việc còn ít, vị trí Giám đốc này rất khó giao vào tay bọn họ, các nhân viên cũ của công ty cũng sẽ không phục.
Chọn một nhân viên cũ nhậm chức Giám đốc, mọi người đều khá hài lòng với kết quả như vậy.
Bây giờ hai người Trương Thác và Thu Vũ ở công ty đã không bị người ta nhằm vào, mấy người chị Hồng cũng không còn bày ra điệu bộ nhân viên cũ nữa.
Nói tóm lại, mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


