Lâm Ngữ Lam ưỡn ngực lên: “Có gì mà không dám!”
La Linh gặp chuyện bất ngờ, bây giờ vị trí quản lý bộ phận nghiệp vụ vẫn để trống, sau này sẽ do ai quản lý, dựa theo quy định của bộ phận nghiệp vụ, đó chính là dựa vào thành tích.
Hôm nay Thu Vũ vừa mới đàm phán được một hợp đồng lớn như vậy, rất có thể sẽ trở thành quản lý tiếp theo, bọn họ nịnh bợ còn không kịp đó chứ.
Đối với mấy người chị Hồng, Trương Thác cũng chẳng tính toán nhiều làm gì, dù sao bọn họ cũng không phạm phải sai lầm gì, chẳng qua cách làm có chút vấn đề thôi.
Sau khi về đến nhà, vì đã uống rượu nên cũng không có chương trình gì khác, mọi người đều đi ngủ sớm.
Một đêm trôi qua, sáng ngày hôm sau, Trương Thác thức dậy rất sớm, hôm nay anh đặc biệt cạo râu, chọn một bộ quần áo bình thường trông rất đẹp mặc lên người, phấn khởi đợi Lâm Ngữ Lam thức dậy.
Nghĩ đến hôm nay sẽ hẹn hò với Lâm Ngữ Lam, trong lòng Trương Thác vô cùng hưng phấn.
Trương Thác lại dùng điện thoại di động tìm kiếm xem gần đấy có những nơi nào có phong cảnh đẹp một chút, chuẩn bị lát nữa dẫn Lâm Ngữ Lam đi giải sầu, một người trong thời gian dài cả tinh thần và thân thể đều phải chịu áp lực như vậy, rất dễ dàng ngã quỵ, tận hưởng phong cảnh thiên nhiên nhiều hơn, cũng là một phương pháp giảm áp lực rất tốt.
Mười giờ sáng, dưới sự mong đợi tràn trề của Trương Thác, Lâm Ngữ Lam mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, đứng trước mặt Trương Thác, cho dù ngày nào cũng gặp được người phụ nữ trước mặt này, nhưng Trương Thác vẫn bị vẻ đẹp của Lâm Ngữ Lam làm cho kinh ngạc.
Tơ lụa mềm mại màu vàng nhạt từ vai quấn lên cổ, mái tóc dài đen nhánh xóa tung thoải mái bay phấp phới, giống như tiên nữ sao trời, trên cổ tay trắng nõn đeo vòng ngọc, dương chi bạch ngọc ấm áp tỏa ra ánh sáng không nói nên lời, phối hợp với trang phục đơn giản, chiếu rọi lẫn nhau, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng lấp lóe ánh sáng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


