Lâm Nhạc Hằng trầm lặng không nói, nhìn hai đứa cháu của ông Vinh Quang, chuyện này đâu phải là sĩ diện của nhà họ Vinh, đây là phải có lời giải thích với Diêm Vương sống mà, sợ là cả nhà họ Vinh cũng không còn nữa.
“Tơi” Lâm Ngữ Lam vừa muốn lên tiếng thì lại bị một tay Lâm Nhạc Hằng ngăn cản.
Lâm Nhạc Hằng cười ha ha: “Chuyện nơi đây tôi cũng nghe nói, Vinh Quang, cháu trai này của ông, tự ông không dạy dỗ cho tốt, đương nhiên có người muốn xen vào rồi”
Vinh Quang hừ lạnh một tiếng: “Cháu của tôi thế nào thì là chuyện của nhà họ Vinh chúng tôi, còn chưa tới phiên tiểu bối nhà ông nhúng tay, Lâm Nhạc Hằng, ý của ông là cháu trai Vinh Quang tôi phải nghe người nhà họ Lâm ông à? Vậy có phải những lão già như chúng tôi cũng phải nghe người nhà họ Lâm ông không?”
“Vinh Quang, tuổi chúng ta cũng lớn như thế rồi, ông nhãn nhịn một chút đi” Lâm Nhạc Hằng nở nụ cười: “Chúng ta đều là bạn già, hồi đó nhờ các vị, Lâm Nhạc Hằng tôi mới có hôm nay, chuyện đã xảy ra thì đừng cãi nhau mà là nên giải quyết”
“Hay cho nhẫn nhịn một chút” Ông già áo chồn bất mãn: “Lâm Nhạc Hằng, không phải chân cháu gái ông bị gãy mất, nếu như hôm nay cháu gái ông bị người ta đánh gãy chân, tôi xem ông còn có thể nén giận hay không”
“Hả?” Lâm Nhạc Hằng vẫn luôn nở nụ cười, sắc mặt đột nhiên thay đổi, mắt sáng như đuốc, trừng mắt nhìn về phía ông già áo chồn: “Vậy ông có ý gì, cũng muốn đánh gãy một chân của cháu gái tôi à! Nếu muốn đánh gấy thì tôi sẽ đứng ở đây xem, xem thử các ông ai dám đến”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)