Tại lối ra của thang hàng có hai phụ nữ trẻ ở Cục Chín, ba thành viên còn lại là của đội thăm dò ngoại trừ giáo sư Lưu là không thấy. Một người phụ nữ nói: “Chúng tôi cũng vậy”
“Làm sao có thể! Làm sao có thể không thấy được!” Ngô Dương lo lắng nhìn xung quanh, cuối cùng anh ta nhìn chăm chằm về phía Trương Thác, anh ta sải bước về phía Trương Thác và túm chặt lấy cổ áo anh rồi hỏi: “Tôi hỏi anh, người đâu!”
“Người nào cơ?” Trương Thác mặc cho Ngô Dương túm lấy cổ áo mình và dùng vẻ mặt khó hiểu hỏi lại Ngô Dương.
“Người nào sao? Anh còn mặt mũi mà hỏi tôi người nào sao? Tôi hỏi anh, công tác an ninh của các anh như thế nào mà quỷ có thể vào khách sạn anh cũng không biết!” Ngô Dương túm lấy Trương Thác và lớn giọng mắng: “Tôi nói cho anh biết, giáo sư Ngô mà gặp chuyện không may gì thì anh sẽ là người chịu trách nhiệm chính, có biết không hả!”
Trương Thác hỏi vặn lại: “Tại sao tôi lại là người chịu trách nhiệm chính cơ chứ? Chuyện lần này không phải là do các anh bảo tôi là không được hỏi cái gì hay sao?”
“Đừng có ở đây mà trốn tránh trách nhiệm!” Triệu Thành bước lên phía trước nói: “Tôi đã sớm nói rồi, khách sạn này tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn, chuyện ngày hôm nay chín mươi phần trăm là đều tại anh!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



