Người đang ở trong sảnh lớn, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, trên mặt đều hơi nghi ngờ, bây giờ bọn họ cũng không biết rốt cuộc là ai nói đúng, ai nói sai nữa.
“Ông chủ Lý, phiền ông dọn giúp chúng tôi bàn thức ăn này xuống đã” Trương Thác nhận giây Tuyên Thành, rung rung trước mặt, sau khi ông chủ Lý sai người thu dọn sạch sẽ chiếc bàn kia, Trương Thác trải tấm giấy Tuyên Thành lên trên bàn, sau đó quay lưng về phía Vu Bạch, vững bút lông sói trên tay lên.
Vừa mới hạ bút, Trương Thác đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, xoay người nói với Lâm Ngữ Lam: “Vợ yêu, em xem giúp tôi, đừng để cho bậc thầy Vu này nhìn thấy tôi hạ bút.”
Chỉ duy nhất có Phương Lạc mới có thể nhìn thấy động tác của Trương Thác, anh ta mở to mắt, miệng không tự chủ được hả ra thật lớn.
Năm phút sau, Trương Thác đặt bút lông.
trong tay xuống, thở phào một hơi: “Hô, được rồi, vợ yêu, bậc thầy Vu Bạch kia không nhìn thấy chứ?
“Không thấy” Lâm Ngữ Lam lắc lắc đầu, xoay người, tò mò hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Là cái này” Trương Thác nhấc tấm giấy Tuyên Thành trên bàn lên, ngay lúc này, những thứ trên tấm giấy Tuyên Thành đều hiện ra rõ ràng trước mặt mọi người.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy hình trên giấy Tuyên Thành, gần như tất cả mọi người đều giống hệt như Phương Lạc, mắt mở to miệng cũng há ra thật lớn, bao gồm cả ba cô gái Lâm Ngữ Lam, cũng y như vậy.
Trên tấm giấy Tuyên Thành mà Trương Thác đang cầm, có vẽ mấy con tôm, những con tôm này, giống hệt như những Con tôm trên bức tranh của ông chủ Lý kia, mỗi đường vẽ, từng cách đặt bút hoàn toàn giống hệt nhau.
“Chuyện… Chuyện này sao có thể chứ?” Ông chủ Lý không thể tin nổi đi đến trước mặt Trương Thác, nhìn bức tranh trong tay Trương Thác, thận trọng hỏi: “Thưa anh, có thể cho tôi xem một chút được không?”
“Đương nhiên.” Trương Thác thoải mái giao bức tranh vào tay ông chủ Lý, mực trên bức tranh còn chưa khô, còn có mùi mực đang tỏa ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
