“Andre nắm các anh trong tay, Trương Thác mặc kệ nói như thế nào thì cũng là người của Viêm Hạ chúng tôi, lại bị cậu chiêu nhập vào hội Thần Ẩn, xét về tình về lí, trước tiên cũng nên đến Viêm Hạ chúng tôi đưa tin, trực tiếp đi theo cậu e rằng có chút không hợp lí?” Người mặc áo tang phát ra âm thanh khàn khàn, âm thanh này nghe giống như là có có vật gì đó mắc kẹt ở cổ họng, khiến cho người khác vô cùng khó chịu.
“Có bao nhiêu người trong đó?” Andre hỏi “Đếm cả người vừa giao đấu với anh, tổng cộng có hai mươi bảy người” Trương Thác đưa ra một con số chính xác, anh biết Andre sẽ quay lại xem qua sách cổ để nghiên cứu kỹ lưỡng và phân tích xem còn lại bao nhiêu người trong nhà giam địa ngục. Anh không cần phải nói dối Andre, và làm như vậy là không tốt.
“Hai mươi bảy!” Andre cắn mạnh con số, trong ánh mắt tràn đầy tham vọng: “Anh nói, bọn họ đều đi ra ngoài sao?”
“Không phải, đó là tôi dọa anh thôi” Trương Thác lắc đầu: “Tôi sợ bọn họ vừa xông ra đã giết tôi, cho nên chỉ có thả hai người ra. Hai người đó sẽ trở lại trong ba tháng nữa, hai người còn lại đi ra ngoài nên bọn họ không dám động tới tôi.
Nếu tôi không cho bọn họ ra ngoài thì họ sẽ giết tôi”
“Đúng vậy, anh làm rất tốt!” Andre bỏ đi bộ dạng tức giận, vỗ vai Trương Thác hài lòng: “Người Viêm Hạ các anh có câu, người không vì bản thân thì trời chu đất diệt, anh sống vì chính mình, thả hai người thì được tha thứ, nhưng giải quyết chuyện này như thế nào thì cần phải có kế hoạch lâu dài. Anh là không phải là người Thành phố Hải viên của hội Thần Ẩn, chuyện xảy ra lần trước tôi đã hiểu rồi, chỉ là hiểu lâm. Từ nay về sau, tôi xin tuyên bố rằng anh sẽ không phải chịu chín năm tù giam và anh có thể trở lại tự do. Bây giờ hãy cùng tôi đến hội Thần Ẩn để đảm nhiệm chức vụ!”
Biểu hiện của Trương Thác đối với Andre là một chút cũng không cảm thấy bất ngờ, nếu như Andre mạnh mẽ lên án bản thân anh thì anh mới cảm thấy lạ lùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



