Trên mặt Tê Thiên hiện lên vẻ xấu hổ, chẳng trách Trương Ức Thùy nói mình là quả hồng mềm, loại chiến đấu chỉ đả thương chứ không giết người, ở trong thành hoàng kim này, không phải quả hồng mềm thì còn là gì nữa?
Trương Thác lạnh lùng trừng mắt nhìn Trân Minh Quang, nghiêm mặt quát: “Tôi cảnh cáo anh lần cuối, kẻ nào dám khiêu khích anh, giết luôn kẻ đó, nếu anh không giết họ thì tôi sẽ giết anh, hiểu rõ chưa?”
“Tôi…”Trần Minh Quang cũng không phải kẻ ngốc, hiểu ý trong lời nói của Trương Thác, lập tức gật đầu: “Hiểu rõ rồi”
“Rất tốt” Trương Thác hài lòng: ” Đi thôi, lên lầu với tôi, xem có trao đổi được gì không, nếu như không phải mối làm ăn tốt, chỉ sợ tôi cũng sẽ không làm ăn thua lỗ.”
Trương Thác nói xong, tự đi trước lên lầu hai, đám người Trần Minh Quang toàn bộ thành thật đi theo phía sau Trương Thác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



