Ba Địch đưa đám người Trương Thác đi tới phủ thành chủ, cửa lớn rộng tới mười lăm mét, trước cửa trải toàn bộ tấm đá cẩm thạch sáng bóng, hai người giúp việc đang năm sấp trên mặt đất dùng sức lau sàn nhà, chân trước vừa bị người giảm bẩn, chân sau liền lau sạch sẽ, cho dù lúc này mặt trời đã lặn xuống núi.
“Chúng tôi không phải là thứ cản đường như anh nói!” Trần Minh Quang lập tức nói: “Đúng, tôi thừa nhận, về kinh nghiệm, chúng tôi không bằng anh, nhưng tiếp theo muốn đi yến hội, muốn biểu hiện ra trước mặt bà tám Shazan, tôi nghĩ chúng tôi sẽ khiến anh hài lòng. “
“Tốt nhất là như vậy, hôm nay tôi cũng nói đủ với các người rồi, các người ít nhiều, đều ghi nhớ một chút đi, muốn chết cũng đừng liên lụy đến tôi, đây là lần cuối cùng, việc sau đó, mà còn mắc sai lầm, ai cũng không bảo đảm được các người!” Trương Thác nói xong, đẩy cửa phòng ra, rồi đi ra ngoài.
Tề Thiên thở dài: “Cậu em Ức Thùy nói đúng, cho dù là các cậu, hay là tôi, trong lòng đều có thói kiêu căng, không ngờ rằng bị đối phương thăm dò như vậy, mỗi một hành động, đều phải chú ý một chút, tôi cũng vậy. “
Đám người Trân Minh Quang cũng gật đầu, bọn họ vốn khinh thường lính đánh thuê, vậy mà ngày hôm nay, hoàn toàn bị phai nhạt.
Lúc mấy người Tề Thiên rời khỏi căn phòng nhỏ, nhìn thấy Trương Thác đang đứng ở cửa tiệm vũ khí, nói gì đó với Ba Địch.
Nhìn thấy mấy người Tề Thiên đi ra, Ba Địch lập tức lên tiếng: “Các ngài, vừa rồi người của bà tám lại liên lạc với tôi, bây giờ yến hội đã bắt đầu, chúng ta mau đi qua đó thôi”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)