Trương Thác lắc lắc đầu: “Tôi nói này anh Ba Địch, anh quá để mắt đến tôi rồi, tôi chỉ là chân chạy vặt, cấp trên quyết định như thế nào, sao tôi có thể nói chính xác được chứ”
“Có người ở bên ngoài, tiếp tục giả bộ ngủ đi” Trương Thác dùng âm thanh cực nhỏ nói thầm vào tai Hàn Như Ôn.
Hàn Như Ôn gật đầu, vùi đầu nằm ở trên giường.
Cửa phòng bị người ở ngoài chậm rãi mở ra, tiếng ngày của Trương Thác vô cùng lớn, người đẩy cửa phòng đợi vài giây, sau đó đóng cửa lại.
Sau vài phút, một tiếng đập cửa thật mạnh vang lên.
“Ai?” Trương Thác đột ngột mở cửa, chỉ thấy Ba Địch đang đứng trước.
“Ối” Trương Thác cố ý tỏ vẻ thở phào nhẹ nhóm: “Ba Địch ông có việc gì sao?”
“Anh em, tiếng ngáy của cậu to tới mức tôi ngủ ở sảnh khách sạn cũng nghe được, vậy mà cậu vẫn ngủ nè” Ba Địch cười nói.
Trương Thác vừa mới khép cửa lại, Hàn Như Ôn đã bật dậy lay Trình Hoài Thấm, sau đó gọi điện thoại cho đám Tê Thiên và Trần Minh Quang, thiết bị liên lạc của bọn họ được xử lý đặc thù nên không có chuyện bị vô tín hiệu.
Nhưng mà, điều khiến Hàn Như Ôn không ngờ chính là khi cô gọi điện đến thì thấy giọng nói của Tề Thiên có chút mơ màng, hiển nhiên là Tê Thiên đang ngủ. Đối với một người kinh nghiệm phong phú thì không thể phạm sai lầm căn bản như vậy được.
Ngoài cửa phòng, Ba Địch châm một điếu thuốc cho mình, sau đó ném cho Trương Thác một điếu.
Trương Thác xua tay cự tuyệt: “Anh Ba Địch, có phải có mối làm ăn gì tốt không hử? Gần đây mấy anh em nóng sắp bốc lửa rồi”
“Haha” Ba Địch nheo mắt nở nụ cười một chút: “Người anh em, sinh ý thì có, chỉ là không biết cậu có giành được hay không mà thôi”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)