Ngày hôm đó Cao Sùng Đức tối muộn mới về tới nhà, lại không thấy bóng dáng Cao Tu Văn đâu. Kẻ thường gây chuyện ồn ào này không có mặt, Cao Sùng Đức lập tức nghĩ ngay đến việc hắn lại làm điều sai trái. Cao Sùng Đức chặn một nha hoàn lại hỏi, nha hoàn đáp:
"Nhị công tử đang ở trong thư phòng ôn tập bài vở, nói là để chuẩn bị cho kỳ huyện thí năm sau."
Cao Sùng Đức nghe lời này, gần như tưởng mặt trời mọc đằng Tây: "Nó mà cũng biết chuẩn bị cho huyện thí sao? Thật là nực cười, e rằng nó còn chẳng biết huyện thí thi những gì."
"Có ai nói nhi tử ruột của mình như thế không?" Cao phu nhân ở bên trong nghe thấy câu này lập tức không vui, vén rèm bước ra, mặt lạnh như sương. "Trời lạnh nhường này, nó vì ôn bài mà mấy ngày nay đều ngồi lì trong thư phòng tới tận nửa đêm. Nhi tử vất vả như vậy, ông không những không quan tâm lại còn buông lời mỉa mai, lẽ nào cái phủ này chỉ có Cao Tu Minh mới là nhi tử ruột của ông chắc?"
"Ta nói một câu, bà cãi lại mười câu!" Cao Sùng Đức sa sầm mặt.
Cao phu nhân giễu cợt: "Vốn dĩ là ông sai."
"Được, là ta sai, ta đi không được sao?" Cao Sùng Đức phiền không chịu nổi, chỗ này ông không thể nán lại thêm, quay người định bụng sang chỗ Hàn di nương.
Cao phu nhân tức tới mức xé nát cả khăn tay: "Suốt ngày chỉ biết chui rúc vào phòng con hồ ly già đó, đúng là đồ không biết xấu hổ!"
Mấy nha hoàn đứng cạnh không dám thở mạnh, chỉ sợ chọc phu nhân nổi giận thì lại rước lấy một trận mắng mỏ đòn roi.
Kể từ lần mất mặt trước Lý đại nhân bận trước, cặp phu thê này cứ hễ gặp mặt là cãi vã, gần như đạt tới mức nhìn nhau thôi cũng thấy ghét.
Cao phu nhân vừa thấy nản lòng, vừa đem toàn bộ hy vọng đặt lên vai nhi tử. Hơn nửa gia tài đã ném ra ngoài, đó đều là bạc trắng mà bà tích cóp bao nhiêu năm qua, kỳ khoa cử lần này, nhi tử dù thế nào cũng phải đỗ!
Nếu không sợ bị lộ đề, Cao phu nhân hận không thể ra ngoài thuê hẳn một vị tiên sinh về, trực tiếp viết sẵn đáp án cho nhi tử, đến lúc đó chỉ cần học thuộc rồi chép vào là xong. Làm vậy dù chắc ăn nhất nhưng rủi ro lại quá lớn, Cao phu nhân rốt cuộc không dám làm, vẫn để Cao Tu Văn tự mình vò đầu bứt tai tìm đáp án trong đống sách vở.
Vài ngày sau, huyện Diêm Quan lại đổ tuyết lớn. Mọi năm vùng này rất hiếm khi có tuyết, năm nay lại khác, trời chẳng những lạnh thấu xương mà số lần tuyết rơi cũng nhiều bất thường.
Thụy tuyết triệu phong niên [1], không ít người cảm thấy năm sau chắc chắn là một năm mùa màng bội thu.
Quãng thời gian này, ban ngày Cố Chuẩn ở tư thục đọc sách, chạng vạng tới huyện nha nhờ Lý đại nhân chỉ điểm, lúc trời gần tối lại đón Trường An, Trường Lạc cùng về.
Trường Lạc được Lý phu nhân chăm sóc tốt, vảy trên đầu đã sớm bong ra, tuy vẫn còn vài vết sẹo mờ nhưng đại phu xem qua bảo không đáng ngại, qua một thời gian sẽ tự tan biến. Vết thương dẫu lành nhưng sự căm ghét của Lý phu nhân dành cho Cao gia vẫn chưa tan. Thời gian qua người nhà họ Cao mấy lần tìm tới cửa xin lỗi đều bị Lý phu nhân thẳng tay đuổi về.
Thân là Tri huyện phu nhân, nhất cử nhất động của bà chính là kim chỉ nam cho các vị phu nhân nội tộc ở huyện Diêm Quan. Rất nhanh, mọi người đều biết vị phu nhân cao ngạo nhà họ Cao đã bị Lý phu nhân làm cho mất mặt, mấy lần tới xin lỗi đều bị tống cổ.
Trò cười này khiến thiên hạ bàn tán hả hê suốt một thời gian dài.
Trước đây khi Lý Tri huyện chưa tới, vị Tri huyện tiền nhiệm có quan hệ khá tốt với Cao gia, nên người dân Diêm Quan càng không dám đắc tội nhà họ Cao. Không ngờ nay đổi một vị Tri huyện khác, tình cảnh lại hoàn toàn khác biệt.
Tuy nhiên những kẻ đó có đứng ngoài cười trên nỗi đau của người khác thì cũng chỉ là buông vài lời mỉa mai mà thôi. Trong mắt Cố Chuẩn, mấy lời mỉa mai này chẳng gây ra thương tổn thực nào cho Cao gia, chẳng đau chẳng ngứa, khiến hắn đến hứng thú nghe cũng không có.
Nhưng rất nhanh thôi, báo ứng của người nhà họ Cao sẽ tới, Cố Chuẩn tin chắc vào điều đó.
Ngày hôm ấy, Cố Chuẩn tan học vẫn như thường lệ đi về phía huyện nha. Lúc chạng vạng, trên phố có không ít sạp hàng rong kêu mời, đi từ đầu phố đến cuối phố dẫu chưa tới huyện nha nhưng bụng Cố Chuẩn đã bị mùi thức ăn làm cho đói cồn cào.
Ngờ đâu, vừa tới góc đường phía trước bỗng nảy sinh một trận hỗn loạn.
Cố Chuẩn ngẩng đầu nhìn, thấy mọi người đều như đang chạy trốn, tản ra tứ phía.
Cái ăng-ten cảm nhận nguy hiểm của hệ thống lập tức dựng đứng lên: [Không xong, có nguy hiểm!]
Nhưng lúc hệ thống mở miệng thì đã muộn, con ngựa kia chẳng biết từ lúc nào đã lao tới trước mặt Cố Chuẩn.
Lúc này muốn chạy đã không kịp. Hệ thống đang định ra tay đỡ cho Cố Chuẩn một cái thì từ phía sau lại vọt tới một bóng người. Trong ngàn cân treo sợi tóc, người đó nhảy vọt lên xô Cố Chuẩn ngã sang một bên.
Người cưỡi ngựa thấy Cố Chuẩn được người cứu thoát, cũng dứt khoát thúc ngựa bỏ chạy mất dạng.
Trần Phong định đuổi theo, nhưng khi bò từ dưới đất lên mới phát hiện tay mình đã bị trật khớp, đau tới mức nhe răng trợn mắt.
Trái lại Cố Chuẩn vẫn bình an vô sự, không hề bị thương chút nào.
Hệ thống thấy cảnh đó, thầm nghĩ người này lao ra cũng nhanh thật đấy. Tuy nhiên dù hắn không tới thì Cố Chuẩn cũng chẳng gặp chuyện gì. Có một hệ thống vô địch như nó tồn tại, Cố Chuẩn sao có thể xảy ra chuyện được?
Cố Chuẩn đỡ lấy người kia, thắc mắc: "Trần huynh sao lại ở đây?"
Trần Phong ôm cánh tay, gượng gạo giải thích: "Lý đại nhân không yên tâm, đặc biệt dặn ta theo sát ngươi."
Hắn đã đi theo hai ba ngày rồi, vốn tưởng Lý đại nhân làm quá lên, ai ngờ thực sự lại xảy ra chuyện. Trong lòng Trần Phong vẫn còn sợ hãi, nếu ban nãy hắn ra tay chậm một chút thôi, Cố Chuẩn e là đã xong đời rồi.
Gặp nạn vào lúc này thì kỳ huyện thí coi như khỏi cần tham gia.
Cố Chuẩn thấy hắn thực sự đau đớn, vội vàng dẫn hắn tới y quán để nắn lại xương. May thay chỗ này cách y quán không xa, chỉ vài bước chân là tới.
Trần Phong vội vã về bẩm báo với Lý Huống, nên sau khi băng bó xong cũng không nán lại y quán lâu mà về thẳng huyện nha.
Lý Huống nghe xong chuyện này chẳng chút kinh ngạc. Thấy Cố Chuẩn đứng đây có vẻ bình an vô sự, ông cũng không quá để tâm tới hắn, chỉ hỏi: "Kẻ cưỡi ngựa đó trông có quen mặt không?"
Trần Phong lắc đầu: "Chưa từng gặp qua, nhưng nhìn vóc dáng dường như cũng là kẻ luyện võ."
Lý Huống đầy thâm ý nói với Cố Chuẩn: "Vùng này của chúng ta kẻ luyện võ không nhiều, kẻ thù này của ngươi quả thực đã tốn không ít tâm sức rồi."
Cố Chuẩn cười khổ. Những chuyện như thế này hắn chẳng phải lần đầu nếm trải, nên đã sớm coi như chuyện thường tình.
Lý Huống lại quay sang Trần Phong, nhìn cánh tay y bị thương ra nông nỗi này là biết kết cục rồi, nhưng vẫn hỏi một câu: "Có biết kẻ đó chạy đi đâu không?"
Trần Phong lắc đầu, mang theo vài phần nuối tiếc: "Vốn dĩ thuộc hạ cũng định đuổi theo, chỉ tiếc là bị thương, kẻ đó lại chạy quá nhanh, chớp mắt đã mất hút."
"Được rồi, chuyện này ta biết rồi. Người đó cũng đừng đuổi theo nữa, đối phương đã có gan ngang nhiên thúc ngựa đâm người trên phố thì chắc chắn đã chuẩn bị chu toàn, giờ đi tra đã muộn rồi. Ngươi hai ngày tới cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, khi nào cánh tay khỏi hẳn thì hãy quay lại nha môn làm việc."
Trần Phong cũng chẳng khách sáo, vâng lệnh rồi lui xuống. Trạng thái này của hắn đúng là không thể làm việc được.
Sau khi người đi rồi, Lý Huống khẽ thở dài, phân tích với Cố Chuẩn: "Tình hình hiện tại thực sự có chút không ổn, quãng thời gian này ngươi đừng về nhà ở nữa, dẫn theo đệ muội trực tiếp dọn vào ở trong quan xá đi. Ta sẽ sai người dọn dẹp vài gian phòng, tối nay ngươi dọn vào luôn."
Tình thế ép buộc, Cố Chuẩn không suy nghĩ nhiều liền đồng ý: "Vậy làm phiền sư phụ rồi."
"Sư đồ giữa nhau nói mấy lời khách sáo đó làm gì? Còn nữa, bài vở bên chỗ Trương tiên sinh ngươi cũng tạm nghỉ đi, lát nữa ta sẽ sai người nhắn lại một tiếng, chắc hẳn tiên sinh cũng thấu hiểu thôi. Thời gian tới ngươi cứ yên tâm ở lại đây, sách ta đưa phải xem cho kỹ, khi nào rảnh ta sẽ ra cho ngươi vài bộ đề. Dù biết với trình độ hiện tại của ngươi thì chắc chắn sẽ đỗ, nhưng một khi đã quyết tâm thi thì phải thể hiện ở trạng thái tốt nhất."
Đứa trẻ kém may mắn này, Lý Huống quyết định phải quan tâm nhiều hơn một chút, dẫu sao cũng là đệ tử của ông, bị người ta bắt nạt ra nông nỗi này thì không ổn.
Cố Chuẩn chắp tay: "Học sinh thụ giáo."
"Còn về chuyện bị ám hại..." Lý Huống ngập ngừng một lát, cuối cùng chỉ để lại một câu: "Cũng không cần để tâm quá nhiều, khi thời cơ chín muồi, sư phụ tự khắc sẽ đòi lại công đạo cho ngươi."
Đòi lại thế nào, tìm ai đòi lại, ông vẫn chưa nói rõ.
Nhưng Cố Chuẩn nghi ngờ liệu có phải Lý Huống đã tra ra được gì, hoặc đã sớm sinh lòng nghi kỵ rồi hay không. Cho tới tận bây giờ, Cố Chuẩn vẫn chưa thể nhìn thấu hoàn toàn suy nghĩ của Lý Huống, nhưng có một điều hắn chắc chắn: Lý Huống lúc này thực tâm muốn dìu dắt hắn như một đệ tử chân truyền.
Một lát sau, Cố Chuẩn chuẩn bị về thu dọn hành lý. Lý Huống nhìn theo bóng lưng hắn, cầm bút viết một bức thư gửi về kinh thành.
Đệ tử của Lý Huống ông, không phải hạng người nào cũng có thể bắt nạt được.
Cố Chuẩn vừa bước ra khỏi đại viện, hệ thống lại có động tĩnh:
[Tít, hảo cảm của Lý Huống +10, hiện tại là 60, ký chủ tiếp tục cố gắng nhé.]
Cố Chuẩn trong lòng thấy kỳ cục, đây là điểm đồng cảm sao?
Việc ám toán Cố Chuẩn không thành, Phương Quý lập tức tới chỗ Cao Sùng Đức nhận tội.
Cao Sùng Đức nghe hắn kể có người trong huyện nha lao ra cứu Cố Chuẩn, liền lờ mờ cảm thấy bất ổn. Sau khi nghe tin Cố Chuẩn ngay đêm đó đã dọn vào quan xá, ông lại càng thêm đau đầu.
Mức độ coi trọng của Lý đại nhân dành cho Cố Chuẩn đã vượt xa dự tính của Cao Sùng Đức. Trước đây ông luôn cho rằng Lý đại nhân bằng lòng nhận Cố Chuẩn làm đệ tử hoàn toàn là vì cái ơn cứu mạng lần đó, giờ xem ra có vẻ ông đã đánh giá thấp Cố Chuẩn rồi.
Phương Quý lại nói: "Lần này không thành đều tại cái tên Trần Phong kia xuất hiện đột ngột, hay là chúng ta lại nghĩ cách khác? Trong quan xá đó cũng không phải không cài cắm người vào được."
"Ta thấy ngươi chán sống rồi!" Cao Sùng Đức quát lên một tiếng.
Phương Quý lập tức cấm khẩu.
Cao Sùng Đức không vui nói: "Lý Huống này không phải hạng người tầm thường, chuyện ngày hôm nay đã khiến ông ta đề phòng rồi, nếu còn động tâm tư gì nữa, mai này bị tra ra chúng ta cứ chuẩn bị mà đi hầu kiện đi!"
Phương Quý vẫn có chút không tin: "Lý Huống này thực sự có bản lĩnh lớn nhường ấy sao?"
"Đích tử của Lý gia ở kinh thành, ngươi nghĩ sao?" Cao Sùng Đức cười khẩy.
Lý gia lão thái gia vừa là Thái phó vừa là nguyên lão ba triều, ai dám đắc tội?
Dù sao Cao Sùng Đức cũng chẳng dám giở thủ đoạn dưới mí mắt vị này. Vạn nhất Cố Chuẩn chưa chết mà bản thân đã bị bồi táng theo, thì đúng là kêu trời không thấu kêu đất chẳng linh. Hiện tại huyện Diêm Quan gần như đã thành thiên hạ của Lý Huống, cả cái huyện nha đều bị ông trị cho phục tùng, những tay chân ông cài cắm trước đây đều bị nhổ sạch sành sanh, đến mức Cao Sùng Đức cũng buộc phải khép mình lại mà sống.
Cao Sùng Đức bên này quyết định tạm thời ẩn mình, Cố Chuẩn thì đã đổi một chỗ ở mới.
Kể từ khi dọn vào quan xá, những ngày tháng của Cố Chuẩn bỗng chốc trở nên nhàn hạ, mỗi ngày ngoài đọc sách ra chẳng cần phải lo nghĩ chuyện gì khác. Đặng Quý Văn và Trương tiên sinh nghe tin về chuyện của hắn cũng qua thăm một chuyến, thấy hắn ở cũng không tệ nên đều yên tâm.
Căn phòng Cố Chuẩn ở hiện tại vốn là chỗ của một vị Huyện thừa đã về hưu, vì Huyện thừa mới vừa được bổ nhiệm phải vài tháng nữa mới tới nhận chức nên hai gian phòng này mới để trống.
Sau khi dọn vào, Cố Chuẩn thấy đồ đạc bên trong đều đã được sắm sửa tươm tất, ngay cả chăn gối quần áo cũng được chuẩn bị sẵn, đủ thấy Lý phu nhân đối đãi với bọn họ chu đáo đến nhường nào.
Đến cả hệ thống cũng không nhịn được mà trêu chọc vài câu: [Ngươi làm đại ca mà vẫn phải ké hào quang của đệ muội mới được ở thoải mái thế này đấy.]
Lời này chẳng sai, Cố Chuẩn cũng không muốn phản bác. Thời gian qua hắn có thể thuận lợi nhường này, quả thực cũng nhờ phúc của hai đứa trẻ.
Cố Chuẩn bế quan tu luyện trong quan xá, những việc còn lại bên phía Lý Huống đều đã lo liệu xong xuôi cho hắn, từ lý lịch huyện thí đến việc bảo đảm, chỉ cần một câu phân phó là có người làm xong cho Cố Chuẩn, chẳng giống như lần trước, hắn phải thấp thỏm chạy vạy không biết bao nhiêu lần mới gom đủ những giấy tờ chứng minh này. Lần đầu tiên trong đời, Cố Chuẩn cảm nhận được có người chống lưng thực sự dễ làm việc biết bao.
Thấm thoắt đã tới năm hết tết đến.
Khi năm cũ sắp qua, tấu chương các nơi đều lũ lượt gửi tới trước ngai vàng. Đương nhiên, những thứ được đưa tới đây đều đã qua một lượt sàng lọc.
Nhưng dẫu đã qua sàng lọc, Hoàng thượng vẫn phát hiện ra một cái tên chẳng mấy ưa nhìn trong đống tấu chương đó.
"Sao tấu chương của Lý Thúc Hàn cũng nằm ở đây?"
Thật đen đủi!
Hoàng thượng bĩu môi, không cam tâm tình nguyện lật tấu chương ra xem.
Thái giám đứng cạnh có chút ngượng ngùng, Hoàng thượng không thích Lý đại nhân là chuyện mà cả triều đình đều biết. Nói cho cùng vẫn là do Lý đại nhân tính tình quá ngay thẳng, ngày ngày cứ chằm chằm soi mói lỗi sai của Hoàng thượng, Hoàng thượng mà thích được thì đúng là thấy quỷ rồi.
Hoàng thượng lướt qua vài cái đã xem xong tấu chương, ngoài vài lời nhảm nhí ông không để tâm, điều duy nhất mới mẻ chính là Lý Huống đã thu nhận một đồ đệ, và vì vị đồ đệ này mà ông thậm chí không thể chủ trì kỳ huyện thí, muốn thỉnh học quan bên phía phủ Lâm An tới chủ trì thay.
Chỉ là một kỳ huyện thí, ai chủ trì mà chẳng được, Hoàng thượng quay đầu liền quẳng chuyện này ra sau gáy, trái lại còn lẩm bẩm thêm một câu: "Cái loại đệ tử mà tên Lý Thúc Hàn kia thu nhận thì có thể là hạng tốt đẹp gì được chứ?"
Ngài thực sự không tưởng tượng nổi hạng người nào có thể lọt vào mắt xanh của Lý Thúc Hàn, chắc hẳn cũng cùng một cái nết với Lý Thúc Hàn mà thôi!
Hệt như hòn đá trong hố xí, vừa hôi vừa cứng!
*Chú thích:
[1] Thụy tuyết triệu phong niên: Tuyết rơi đúng lúc báo hiệu một năm mùa màng tươi tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
