Viên Tân thấy Cao Tu Văn phấn chấn, cũng ở bên cạnh cười hô hố hùa theo:
"Ta thấy cách này được đấy, cô nương kia sinh ra vốn đã đẹp, đúng là mỹ nhân phối tài tử. Người như thế chỉ có đi theo Văn ca mới là xứng đôi nhất."
Cao Tu Văn cũng thấy chủ ý này tuyệt diệu, quay đầu nhìn Vương Duy Cốc: "Vương huynh thấy thế nào?"
Lòng bàn tay Vương Duy Cốc đã rịn đầy mồ hôi, dính dớp đầy khó chịu, nhưng thứ khiến y khó chịu hơn cả chính là gương mặt đang sấn lại gần của Cao Tu Văn. Hắn cố gượng ra một nụ cười khổ sở: "Văn ca, nha đầu đó chính là tiểu muội nhà ta."
Cao Tu Văn hơi ngạc nhiên: "Muội muội ruột?"
"Chính xác, là muội muội ruột thịt cùng mẹ sinh ra."
"Thế thì lại càng tốt." Cao Tu Văn vốn dĩ còn thấy việc nạp một cô nương bên ngoài làm thông phòng có chút khó khăn, nay cô nương này là muội muội của Vương Duy Cốc thì chẳng còn gì phải lo lắng nữa. "Chúng ta dù sao cũng là huynh đệ bao nhiêu năm, muội muội của ngươi dĩ nhiên phải khác hẳn kẻ khác. Ngươi yên tâm, đợi ta về báo cho cha mẹ một tiếng, nhất định sẽ vẻ vang nạp nàng làm thiếp."
Trái tim Vương Duy Cốc nháy mắt trở nên lạnh giá, hệt như rơi xuống địa ngục:
"Ta biết sư đệ gia cảnh giàu sang, Cao đại nhân cũng là người có quyền thế, nhưng nhà ta chỉ là bình dân bách tính, sao dám trèo cao?"
Cao Tu Văn đại hỉ. Nếu là cưới vợ thì đúng là trèo cao, nhưng nếu là nạp thiếp thì chẳng cần nhiều lễ nghi quy củ đến thế. Thông phòng của hắn có không ít, nhưng tiểu thiếp thì lại chưa có lấy một người. Thiếp và thông phòng chung quy vẫn khác biệt, địa vị cao hơn hẳn. Lần trước Viên Tân còn nửa đùa nửa thật bảo tiếc là nhà hắn không có tỷ muội, bằng không gả cho hắn làm thiếp cũng tốt, bởi chỉ cần bước chân vào Cao gia là coi như hưởng vinh hoa phú quý cả đời.
Bốn chữ vinh hoa phú quý, có kẻ nào lại chối từ cho được? Viên Tân đã nói vậy, chắc hẳn Vương Duy Cốc cũng cùng một ý niệm.
Cao Tu Văn vốn cũng chẳng có ý định nạp thiếp, nhưng giờ thì khác rồi. Chỉ cần có thể khiến Cố Chuẩn tức nghẹn, hắn kiểu gì cũng phải nạp tiểu cô nương kia vào phủ. Cao Tu Văn bá vai bá cổ thân thiết: "Chúng ta là quan hệ gì cơ chứ, nói chuyện trèo cao hay không chẳng phải quá xa lạ rồi sao?"
Vương Duy Cốc nghẹn đắng, đành im bặt.
Cao Tu Văn không nhận được lời hưởng ứng, sắc mặt lập tức sa sầm xuống: "Sao thế, Vương huynh coi thường Cao mỗ này à?"
Viên Tân nhìn sắc mặt Cao Tu Văn, vội vàng huých Vương Duy Cốc một cái. Chuyện tốt nhường này, sao huynh đệ của hắn lại không biết điều thế chứ?
Vương Duy Cốc hít một hơi sâu, khi ngẩng đầu lên lần nữa đã nở nụ cười rạng rỡ: "Sao có thể chứ? Văn ca có thể để mắt tới muội muội nhà ta, đó là phúc đức mấy đời của Vương gia chúng ta."
Cao Tu Văn hừ lạnh một tiếng: "Như thế là tốt nhất."
Hắn lại liếc nhìn về phía trước một cái, chỉ tiếc là Cố Chuẩn đã rời đi, để lại tiểu nương tử kia đứng ngẩn ngơ nhìn theo.
Mới gặp một lần mà đã vương vấn rồi sao? Nhưng thế cũng tốt, hai kẻ này nếu thực sự có tình ý thì hắn nhất định phải chia rẽ cho bằng được. Chỉ tiếc là hôm nay không tóm được Cố Chuẩn để trút cơn giận dữ này.
"Đi, vào tửu lầu uống rượu!"
Viên Tân lập tức hớn hở. Hắn biết ngay mà, cứ mỗi lần bọn họ nhằm vào Cố Chuẩn là Văn ca kiểu gì cũng dẫn đi ăn uống linh đình một bữa để ăn mừng, sau đó còn thưởng thêm tiền bạc.
Nếu là bình thường, Vương Duy Cốc chắc chắn đã sớm nhận lấy số tiền đó, nhưng hôm nay nhìn thấy đống bạc kia hắn lại thấy buồn nôn, ghê tởm từ tận đáy lòng, nên tùy tiện kiếm một cái cớ để rời đi sớm.
Buổi tối Vương Duy Cốc về đến nhà, trong nhà vẫn yên bình. Cha hắn vẫn đang đi làm thuê chưa về, nương và muội muội đang ngồi dưới ánh đèn thêu hoa.
Thấy hắn về, Vương Nhân lập tức đặt kim thêu xuống, ân cần hỏi: "Ca, sao hôm nay huynh về muộn thế?"
Vương Duy Cốc dù thân tâm đều mệt mỏi nhưng không muốn để người nhà lo lắng: "Học đường có chút việc nên chậm trễ."
"Chuyện ở học đường sao mà nhiều thế không biết? Trời tối mịt rồi mới cho về? Thôi không nói nữa, trong bếp vẫn còn cơm nóng, để muội mang ra cho huynh."
Dứt lời, Vương Nhân nhanh chân bước vào bếp.
Vương mẫu cũng đặt kim chỉ xuống, dụi đôi mắt khô khốc: "Hôm nay con về muộn, nó cứ lải nhải cả tối không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ con ở bên ngoài gặp chuyện chẳng lành."
Vương Duy Cốc đắng ngắt trong lòng, tự giễu: "Con thì gặp chuyện gì được chứ?"
Vương mẫu vẫn lải nhải: "Chẳng phải là vì lo lắng sao? Hai huynh muội con từ nhỏ đã thân thiết, tiền đồ của muội muội con bây giờ đều đặt hết lên vai con đấy. Đợi đến lúc con thi đậu thì nhà ta mới thực sự hết khổ. Có điều... muội muội con tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, trong tư thục nếu con có đồng môn nào nhân phẩm đoan chính thì để mắt giúp nó một chút. Sang năm nó mười sáu rồi, không thể cứ giữ mãi trong nhà được. Nhà ta không phải hộ giàu sang, ta cũng chẳng mong gả nó vào nhà quyền quý, chỉ cần người ta thành thật, có chí tiến thủ là đủ rồi. Sống qua ngày thôi mà, cần gì đại phú đại quý? Chúng ta cũng chẳng có cái mệnh đó."
Vương Duy Cốc cúi đầu, hồi lâu sau mới nói: "Nương yên tâm, con nhất định sẽ tìm cho muội muội một mối tốt, để con bé vẻ vang xuất giá."
Vương Nhân đứng ngoài cửa, nghe thấy câu này bỗng nhiên nhớ tới vị công tử gặp ban ngày.
Huynh ấy bảo huynh ấy họ Cố, nhìn trang phục chắc hẳn là một học tử, để mai hỏi đại ca xem có quen biết không. Nếu mà quen... Vương Nhân cắn môi, trong lòng dâng lên bao nhiêu kỳ vọng.
Vương Nhân bước vào, bày biện cơm canh: "Đại ca mau ăn lúc còn nóng."
Vương Duy Cốc nhìn bàn cơm, thức ăn dường như chưa hề động tới. Nương và muội muội chắc là chưa ăn gì, dồn hết lại cho hắn và cha.
Vương Duy Cốc lẳng lặng ăn cơm. Đều là những món hắn thích mà ăn vào lại thấy vị như nhai sáp. Cơm nhét đầy miệng nhưng chẳng tài nào nuốt trôi.
Cố gắng ăn xong bát cơm, Vương Duy Cốc thực sự không ngồi yên nổi nữa, để lại một câu "con no rồi" liền lấy cớ ôn bài chạy biến vào phòng.
Phải bình tĩnh, hắn nhất định sẽ nghĩ ra cách.
Sau khi hắn đi, Vương Nhân đầy vẻ thắc mắc: "Sao hôm nay đại ca ăn ít thế nhỉ?"
"Chắc là ở ngoài ăn cùng đồng môn rồi. Con mang đồ ăn vào nồi, đợi cha con về rồi ăn." Nói xong, Vương mẫu lại lấy ra một xâu tiền. Đây là số tiền nhi tử mang về hai hôm trước, thực tế Vương mẫu cũng thừa hiểu tiền này chẳng chính đáng gì, đa phần là do vị Cao công tử kia cho.
Bà cũng từng khuyên nhi tử nên tránh xa Cao công tử ra, nhưng lần nào hắn cũng vâng dạ rồi lần sau vẫn mang tiền về. Lâu dần, đến cả Vương mẫu cũng đâm ra chai sạn. Tiền thì cứ nhận thôi, dù sao Cao công tử tiền nhiều, lấy một ít cũng chẳng chết ai.
Vương mẫu lấy ra ba mươi văn tiền đưa cho Vương Nhân: "Ngày mai con ra phố mua ít thịt, nhà mình lâu rồi không ăn thịt, phải cho hai cha con họ nếm chút đồ mặn."
Vương Nhân lanh lảnh đáp "vâng" một tiếng, rồi lập tức thu dọn bát đĩa.
Sáng sớm hôm sau, Vương Duy Cốc vừa tới tư thục đã lại bị Cao Tu Văn bám lấy.
Ngày hôm qua của Cao Tu Văn cũng chẳng mấy vui vẻ. Sau khi về nhà, cha hắn lại kiếm chuyện gây khó dễ cho mấy mẹ con. Cao Tu Văn cho người nghe ngóng mới biết hóa ra cha hắn vừa bị Lý đại nhân cho ăn "vàng găm" [1]. Ở bên ngoài chịu nhục, về nhà liền đem ba mẹ con ra trút giận, thật đáng ghét.
Mà đáng hận nhất là cha hắn vẫn chưa chịu bỏ qua, muốn bọn họ đi xin lỗi kẻ chủ mưu. Cao phu nhân liên tục mất mặt nên cũng rất cứng rắn, tuyên bố có chết cũng không đi xin lỗi.
Cao Sùng Đức tức đến run người, bèn cầm roi quất cho Cao Tu Văn một trận. Cha mẹ cãi nhau, kẻ thảm nhất lại là Cao Tu Văn.
Cũng chính vì trận đòn này, Cao Tu Văn càng thêm căm ghét Cố Chuẩn. Đã thế sáng nay tới đây hắn còn phát hiện ra một chuyện – Cố Chuẩn dường như đang nghe ngóng về cô nương nhà họ Vương!
Cao Tu Văn thấy vậy liền cười hì hì.
Viên Tân hỏi: "Văn ca huynh cười gì thế?"
"Cười Cố Chuẩn đúng là đã nhắm trúng muội muội nhà họ Vương rồi."
Nếu không phải nhất kiến chung tình, sao có thể nhờ người dò hỏi xem cô nương nhà người ta ở đâu cơ chứ?
Viên Tân biết dự tính của Cao Tu Văn. Theo hắn thấy thì đây cũng chẳng phải chuyện xấu, bởi bước chân vào Cao gia thì đúng là được ăn sung mặc sướng, nên hắn bèn nói: "Chắc là chẳng mấy chốc chúng ta lại được uống rượu mừng rồi."
"Chỉ khéo mồm là giỏi." Cao Tu Văn trong lòng đắc ý lắm.
Thấy Cố Chuẩn để tâm tới Vương Nhân như vậy, cái tính đê tiện thâm căn cố đế của Cao Tu Văn lại trỗi dậy. Phàm là thứ gì Cố Chuẩn muốn có, hắn đều muốn cướp cho bằng được. Cố Chuẩn chẳng phải thích Vương Nhân sao, vậy thì để hắn chống mắt lên xem món bảo bối mà hắn hằng ao ước cuối cùng bị thu nạp vào phòng hắn như thế nào!
Cao Tu Văn chẳng hề cảm thấy việc nạp muội muội của huynh đệ làm thiếp có gì không đúng. Thời buổi này môn đệ cách biệt như trời với đất, Cao gia là vọng tộc ở huyện Diêm Quan, bao nhiêu kẻ tranh nhau đưa nữ nhi vào Cao gia làm thiếp còn chẳng có phúc phần đó. Cũng là nể mặt Vương Duy Cốc đi theo hầu hạ hắn bao nhiêu năm, Cao Tu Văn mới ban ơn cho một vị trí tiểu thiếp.
Đã hạ quyết tâm, Cao Tu Văn bắt đầu đủ kiểu ám chỉ với Vương Duy Cốc. Hắn cứ ngỡ chuyện này chỉ cần mở miệng là xong, ai dè cái tên Vương Duy Cốc kia chẳng hiểu kiểu gì, cứ lờ tịt đi không thèm bắt lời, làm Cao Tu Văn vô cùng bực bội, đeo bám suốt hai ngày trời mà chẳng có kết quả.
Hắn thì chỉ mới bực bội, còn Vương Duy Cốc thì đã nhẫn nhịn tới giới hạn rồi.
Hắn đọc sách để làm gì, ngày ngày bám gót Cao Tu Văn như một con chó để làm gì, trăm phương nghìn kế gây khó dễ cho Cố Chuẩn để làm gì? Chẳng phải là để người nhà sống tốt hơn, chẳng phải để dành dụm của hồi môn cho muội muội sao? Nay công danh chưa thấy đâu, muội muội đã bị sói nhắm trúng.
Không, nếu là sói thì còn tốt, hạng phế vật như Cao Tu Văn căn bản là không bằng phường cầm thú!
Nhà họ Cao ra sao, người khác không rõ chứ Vương Duy Cốc còn không biết chắc? Một khi tên thứ tử nhà họ Cao kia trúng Cử nhân, ngày vui của Cao Tu Văn cũng triệt để kết thúc. Cha không thương, mẹ thì ngu muội, bản thân hắn cũng là hạng hám danh hão huyền, vô tích sự! Loại người như thế mà cũng dám tơ tưởng tới muội muội hắn, thậm chí còn muốn muội muội hắn làm thiếp!
Vương Duy Cốc hận không thể bóp chết Cao Tu Văn ngay lập tức!
Ngày hôm đó cũng vậy, Vương Duy Cốc vừa dùng lời lẽ thoái thác Cao Tu Văn xong liền kiếm một cái cớ để rời đi.
Vương Duy Cốc cũng hiểu cứ thế này mãi không phải là cách. Cao Tu Văn đâu phải hạng người hiền lành gì. Hắn đã từ chối bao nhiêu lần rồi, nếu còn có lần sau không chừng Cao Tu Văn sẽ ra tay cướp người, cái loại chó điên đó chuyện gì mà chẳng dám làm?
Đương lúc phiền lòng, tai Vương Duy Cốc chợt nghe thấy hai giọng nói. Hắn ngẩng đầu nhìn, thì ra là Cố Chuẩn và Đặng Quý Văn đang ngồi tán gẫu trong đình phía sau tư thục.
Đối với hai người này, Vương Duy Cốc chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì, đặc biệt là Cố Chuẩn. Vương Duy Cốc bao nhiêu năm qua không biết đã bày bao nhiêu mưu kế hại Cố Chuẩn, một phần vì Cao Tu Văn ghét hắn, phần khác cũng vì đố kỵ. Cùng là xuất thân hàn môn, dựa vào đâu mà Cố Chuẩn lại được tiên sinh coi trọng, đến cả thúc tu bái sư cũng không phải nộp?
Vương Duy Cốc chưa bao giờ thấy mình kém cỏi hơn Cố Chuẩn chỗ nào. Hắn đọc sách luôn cần mẫn, nhưng trong mắt tiên sinh chỉ có mỗi Cố Chuẩn.
Nhìn thấy Cố Chuẩn, Vương Duy Cốc theo bản năng định rời đi, nhưng vừa mới nhấc chân, Đặng Quý Văn bỗng lên tiếng:
"Ta hôm qua nghe nói, Cao Tu Văn cũng định tham gia kỳ huyện thí năm sau."
Bước chân Vương Duy Cốc khựng lại.
Cố Chuẩn lười nhác đáp lại một câu: "Phải đấy, hắn không những định tham gia, còn nói là muốn đoạt cả tiểu tam nguyên [2] về nữa kìa."
"Chỉ bằng hắn? Chẳng phải là si tử thuyết mộng [3] sao?" Cao Tu Văn có mấy cân mấy lạng, bọn họ còn lạ gì nữa. "Cái đầu óc đó thì đời này đừng hòng đỗ đạt công danh. Theo ta thấy, hắn cứ đi cầu xin cha hắn thì còn đáng tin hơn, biết đâu cha hắn lại trộm được đề thi về cho hắn? Như thế còn dễ hơn."
Cố Chuẩn liếc mắt nhìn về phía Vương Duy Cốc, chậm rãi nói: "Khoa cử gian lận là bị phát phối sung quân đấy, kẻ nào có não cũng chẳng bao giờ nghĩ ra chiêu đó."
Đặng Quý Văn cũng hiểu đạo lý này: "Ta thì lại chỉ mong hắn hồ đồ mà dùng cái chiêu đó, ta ngứa mắt hắn lâu rồi! Hắn mà bị phát phối sung quân, Đặng Quý Văn ta sẽ là người đầu tiên tiễn hắn lên đường."
Phát phối sung quân...
Nấp một góc nghe lỏm, Vương Duy Cốc tỉ mỉ nghiền ngẫm bốn chữ này, sắc mặt thay đổi liên tục, khi sáng khi tối, một hồi lâu sau mới trở lại bình lặng.
Hắn không nói lời nào, lặng lẽ rời đi.
Hồi lâu sau, hệ thống mới hỏi: [Ngươi nói xem hắn có sập bẫy không?]
"Cái đó còn tùy xem hắn quan tâm muội muội mình đến mức nào."
Cái tên Vương Duy Cốc đó là một con rắn độc, nếu hắn đã hạ quyết tâm muốn hại chết Cao Tu Văn thì cũng chẳng phải chuyện khó gì. Nhưng nếu cái trọng lượng của Vương Nhân không đủ để Vương Duy Cốc ra tay, thì Cố Chuẩn cũng chẳng lỗ, dù sao người đi làm thiếp cũng chẳng phải là hắn.
Cái tên Vương Duy Cốc này đã dám tính kế Trường An và Trường Lạc, thì sao hắn lại không thể tính kế người nhà họ Vương chứ? Dùng một Vương Nhân để đổi lấy việc Vương Duy Cốc và Cao Tu Văn nảy sinh bất hòa, nhìn kiểu gì thì kẻ lỗ cũng chẳng phải là hắn.
Phía bên kia, Vương Duy Cốc kể từ khi nghe thấy những lời đó liền triệt để sa vào suy tính, trong đầu hắn lúc này chỉ toàn bốn chữ "phát phối sung quân".
Quả thực, Vương Duy Cốc đã bị kích động.
Nếu thực sự có thể khiến hắn bị phát phối sung quân, thì nghịch cảnh của nhà hắn tự khắc được hóa giải. Cái hạng sắc quỷ như Cao Tu Văn, đừng nói là phát phối sung quân, có đem chém đầu thì cũng là tội hữu ứng đắc.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng để Vương Duy Cốc thực sự ra tay thì hắn vẫn chưa hạ quyết tâm.
Thứ khiến Vương Duy Cốc thực sự dốc hết vốn liếng để làm việc này chính là ba ngày sau, Cao Tu Văn lại khơi lại chuyện cũ với thái độ vô cùng cứng rắn.
Cao Tu Văn trực tiếp chặn đường hắn, chất vấn:
"Ta coi ngươi là huynh đệ mới đem chuyện hôn sự này ra bàn bạc, ngươi thì hay rồi, hết lần này tới lần khác né tránh. Là ngươi coi thường Cao gia ta, hay là thấy muội muội ngươi làm thiếp cho ta là chịu nhục?"
Cao Tu Văn khinh bỉ liếc nhìn Vương Duy Cốc, cái vẻ nghèo kiết xác này hắn thực sự không ưa nổi. Nếu không phải vì Cố Chuẩn, người nhà họ Vương muốn bước chân vào cửa Cao gia đúng là si tâm vọng tưởng. Mấy ngày nay Vương Duy Cốc né tránh liên tục đã khiến sự kiên nhẫn của Cao Tu Văn hoàn toàn cạn kiệt: "Đều là huynh đệ cả, ngươi đừng có cho sắc mặt tốt mà không cần. Cô nương xinh đẹp hạng nào ta mà chưa từng thấy qua? Nói câu khó nghe, nhan sắc muội muội ngươi... cũng chỉ hạng trung bình khá mà thôi."
Để nàng ta hầu hạ hắn, hắn còn thấy mình chịu thiệt đây này. Với thân phận địa vị của hắn, hạng tiểu nương tử xinh đẹp nào mà chẳng có?
Để nàng hầu hạ hắn còn thấy thiệt... hừ.
Vương Duy Cốc cúi đầu, sự hận thù trong mắt dường như sắp trào ra nhấn chìm đối phương.
Hắn bấm mạnh tay vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo, dùng hết sức bình sinh để nặn ra nụ cười, cho đến khi nụ cười che lấp đi hận thù, mới ngẩng đầu nhìn Cao Tu Văn, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn:
"Văn ca nói gì thế, nhà ta ra sao tự ta hiểu rõ mà. Chỉ là ta cũng thương muội muội, muốn nó được vẻ vang một chút. Văn ca lần này chẳng phải muốn tham gia huyện thí sao, nếu huynh vượt qua được kỳ thi đồng sinh, đỗ tú tài, chẳng phải tất cả chúng ta đều được nở mày nở mặt sao?"
Cao Tu Văn nhíu mày: "Ngươi không đồng ý là vì chuyện này sao?"
"Chẳng vì chuyện đó thì còn vì cái gì?" Vương Duy Cốc dùng giọng điệu đầy mê hoặc nói tiếp. "Có công danh rồi mọi chuyện sẽ khác hẳn. Chẳng phải tên thứ huynh kia của huynh cũng nhờ đỗ tú tài mới oai phong thế sao? Đợi Văn ca đỗ tú tài rồi, để xem hắn còn dám nghênh ngang như thế nữa không. Còn cả tên Cố Chuẩn kia, kỳ huyện thí lần trước hắn lâm trận bỏ chạy, lần này chắc cũng chẳng khác gì, lẽ nào huynh không muốn triệt để đè bẹp hắn sao?"
*Chú thích:
[1] Vàng găm: Từ lóng chỉ việc bị phê bình, mỉa mai hoặc làm cho mất mặt một cách khéo léo nhưng đau đớn.
[2] Tiểu tam nguyên: Người đỗ đầu cả ba kỳ thi cấp thấp nhất là huyện thí, phủ thí và viện thí.
[3] Si tử thuyết mộng: Kẻ ngốc nói mê, chỉ những chuyện hão huyền, không tưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)