"Ê, bạn của cô?" Quý Thừa Hi lười biếng khẽ dựa vào ghế, chỉ tay vào Sở Nhược phía đối diện, quay đầu liếc xéo Diệp Cẩn Niên hỏi, nụ cười đẹp đẽ tràn đầy sức sống lại bởi vì miếng băng keo cá nhân mà có vẻ hơi tức cười.
Diệp Cẩn Niên lắc đầu, bạn ư? Đương nhiên là không phải, ngược lại là kẻ thù thì đúng hơn.
"Tôi đã nói rồi, làm sao cô có thể không có mắt nhìn bạn thế, tôi ngồi ở đây rồi, còn không biết mà đi nhanh đi." Quý Thừa Hi liền lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, cầm đũa khuấy loạn mâm cơm một lượt, nói không để cho Sở Nhược một chút mặt mũi nào.
Sở Nhược vẻ mặt đã trắng xanh, vốn từ ‘người tình’ Diệp Cẩn Niên nói cũng đã khiến cô ta đủ tức giận rồi, bây giờ Quý Thừa Hi rõ ràng còn cố ý nhằm vào cô ta, càng khiến cho cô ta tức giận đến đỏ mắt.
Nhưng mà, người thiếu niên xa lạ trước mặt này, từ cách ăn mặc, đến cử chỉ hình thức đều không tầm thường, phía sau còn có một cô gái mặc đồ đen với phong cách lạnh lùng luôn đi theo, Sở Nhược không thể không áp chế cơn phát tác lại, âm thầm ghi nhớ dáng vẻ của đối phương, thầm nghĩ còn nhiều thời gian.
"Nghe nói, hôm qua cô bị đám Hàn Hân Nhi gây khó khăn?" Quậy cho mấy món ăn trong mâm cơm đến thê thảm không thể nhìn nổi, Quý Thừa Hi cũng không ngẩng đầu lên hỏi.
Diệp Cẩn Niên rất thành thật gật đầu một cái, nhưng nhớ lại bộ dáng thê thảm, nhếch nhác của Hàn Hân Nhi hôm đó, lại cảm thấy rất khó nói cho rõ, rút cuộc ai mới là người ức hiếp ai, nghe Lâm Thụy nói, đến nay Hàn Hân Nhi vẫn còn đang ở trong bệnh viện tiếp nhận điều trị, mà bản thân cô hiện tại lại vẫn yên lành, thậm chí ngay cả một chút tâm tư cũng chưa từng có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


