Mặt trời chiều sáng rực quá mức, chiếu vào mắt làm nhức nhối.
Diệp Cẩn Niên gạt cửa sổ xe nhìn về phía sau, tiếng kêu gào nghẹn ngào trong cổ họng theo bóng lưng dần dần đi xa hóa thành niềm chua xót chan chứa.
Đó là người thân thương yêu nhất của cô, đã từng cho cô cuộc sống vô lo ưu vô lo nhất.
"Này…" Diệp Cẩn Niên đột nhiên lặng im, Thiệu Mục Ân ở bên cạnh đặt tay lên bả vai cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại giống như cái bánh bao, "Chúng ta đi đâu ăn cơm đi."
"Cậu chọn đi." Diệp Cẩn Niên lên tiếng gượng ép, ánh mắt vẫn nhìn theo hướng hai người đã biến mất.
Mấy ngày nay, chị gái vì Diệp Thị hết lòng lo lắng, rõ ràng đã gầy đi rất nhiều, nhưng bóng dáng vẫn kiêu ngạo như trong trí nhớ của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

