Từ thành phố Ô Lâm trở về, ngày hôm sau Diệp Cẩn Niên liền trốn học đến Dạ Dụ.
Đây là lời hẹn Quý Thừa Hi đã nói thầm vào tai cô, trong buổi dạ hội kỷ niệm ngày thành lập trường hôm đó —— 10 giờ sáng ngày 8, Dạ Dụ, Ẩn Long.
Đối với lời mời này, Diệp Cẩn Niên không lý do để cự tuyệt, cô cũng muốn nghe ngóng tin tức của Holkeri từ Long Việt, cũng không thể cứ quản lý công ty thay hắn như vậy được.
Rõ ràng người lễ tân ở ngoài cửa đã có ấn tượng rất sâu sắc với cô gái vị thành niên mới gặp mặt một lần này, Diệp Cẩn Niên đến cũng không hề ngăn cản.
Không có tiếng động huyên náo, hừng hực của ban đêm, Dạ Dụ ban ngày, nhạt nhẽo giống như một ly nước lọc, trong hành lang vắng vẻ, một âm thanh nhỏ cũng có thể bị phóng đại lên vô số lần.
Người phục vụ đã chờ sẵn ở nơi đó, tận tâm dẫn Diệp Cẩn Niên đến trước cửa căn phòng mà cô đã từng gặp Long Việt ở đó, làm tư thế xin mời.
Cửa phòng mở ra, bên trong vẫn là một mảnh tối đen như mực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
