Nhạc Thanh giơ lên một ly nước ép, vặn eo đi đến bên cạnh Lý Chí Minh, cô hôm nay mặc một chiếc váy siêu ngắn, chỉ hơi nhấc đùi lên, quang cảnh dưới váy liền thoắt ẩn thoắt hiện, cặp đùi thon đặc biệt chói mắt, Lý Chí Minh vừa ngẩng đầu, liền bị chiếc đùi trắng sáng của Nhạc Thanh làm cho loạng choạng.
Nhạc Thanh cố ý ngấc đùi lên cao, nhân lúc Lý Chí Minh đi đến, tay vừa nghiêng một cái, ly nước ép liền đổ tung toé lên chiếc sơ-mi trắng của Lý Chí Minh.
- Trời ơi, xin lỗi nhé!
Nhạc Thanh hét lên một tiếng, cúi người xuống giúp Lý Chí Minh lau áo, nhưng lại càng làm dơ hơn, Lý Chí Minh vừa xấu hổ vừa lúng túng, đỏ mặt luống cuống đến thực sự không biết phải làm thế nào mới phải.
Đều trách bản thân nhất thời phân tâm… Hừ, đúng là xui xẻo.
- Chí Minh, anh vào nhà vệ sinh rửa chút đi, tôi ở đây giúp anh dọn dẹp đồ đạc, yên tâm, tôi sẽ không xem đâu, với lại, ngày mai là họp rồi, dù tôi có xem qua, tôi cũng không kịp nói với người khác đâu.
Đường Lạc Lạc.
Đáng chết thật, Mặc Lan nói quả nhiên đúng, tiện nhân này đúng là đã lọt vào vòng sơ khảo.
Lạnh nhạt cười một tiếng, ôm ấp một cơ hội và hy vọng, Nhạc Thanh càng gấp gáp tìm kiếm tên của bản thân, mà càng khiến cô buồn bã, lật hết tất cả mảnh giấy, đều không có tên của bản thân.
Không thể nào!
Nhạc Thanh nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt tức giận cắn chặt răng.
Nhạc Thanh không thể chấp nhận kết quả như thế này, ngay cả Đường Lạc Lạc cũng có thể làm được chuyện này, tại sao bản thân không thể?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)