Thần sắc Mặc Thiệu Đình vẫn nhàn nhạt, kiên định nói:
- Con không muốn.
Đường Lạc Lạc:......
Cô cẩn trọng ngước mắt, nhìn vẻ mặt của La Nhã, nói thật thì cô có một cảm giác sợ hãi đối với La Nhã, cứ cảm thấy tứ lúc La Nhã nhìn thấy cô, bà ta chưa từng tỏ ra thiện ý gì với cô cả, không chỉ thế, vẻ mặt lúc nhìn Mặc Thiệu Đình cũng lạnh băng, rất... quái dị.
Lúc này cuối cùng cũng nói ra được những lời muốn nói, Đường Lạc Lạc nín thở, chờ đợi sự phán quyết từ La Nhã.
La Nhã nghe xong, đôi mắt lạnh nhạt lóe lên sự tinh ranh, mép môi lộ nụ cười lạnh lùng:
- Cổng lớn nhà họ Mặc, là cô muốn vào là vào, muốn ra là ra sao hả?
La Nhã nhìn thẳng vào Đường Lạc Lạc, trong mắt có sự oán độc khiến người khác sợ hãi:
- Cho dù muốn đi, cũng phải hoàn thành trách nhiệm nối dõi cho nhà họ Mặc rồi mới được đi, lúc nào có cháu cho ta bồng, lúc đó ta sẽ suy nghĩ thả cô đi.
Đường Lạc Lạc:......
Nhà họ Mặc đúng là nhà tù mà!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
