Mặc Tây Thành ngẩn đầu không quan tâm, bộ dạng chả sợ ai cả.
- Nói cậu và trợ lý Tần đang theo đuổi tôi.
Đường Lạc Lạc nói xong đã cười khổ trước:
- Cậu làm ơn, đừng thêm thắt kịch bản cho tôi nữa được không?
Mặc Tây Thành cạn lời, nhìn bộ dạng thản nhiên của Đường Lạc Lạc, phát hiện cô không phải giả vờ không biết, mà là thật sự không biết cậu ta đang theo đuổi cô thật, trái tim phải lớn thế nào...
Cậu ta tiến lên, cúi người, từng bước từng bước tiến gần Đường Lạc Lạc, Đường Lạc Lạc đang chuyên tâm lăn trứng gà trên mắt, đột nhiên nhìn thấy sắc mặt nặng trĩu của Mặc Tây Thành đang đi về phía cô, cô vội lùi sau vài bước, kết quả bị Mặc Tây Thành đẩy thẳng đến bờ tường.
Trên người cậu ta, có mùi hương cổ long rất thơm, khuôn mặt tuấn tú vì đối lưng với ánh sáng, càng khiến đường nét sâu đậm hơn, đôi mắt lóng lánh, nhìn cô không chớp mắt, một tay chống lên tường, Mặc Tây Thành “kích tường” cô với tư thế cực kỳ hoàn mỹ, cúi nhìn xuống, từng chữ từng chữ một hỏi:
- Không lẽ cô không biết, đó không phải là tin đồn, mà là thật đó!
Cậu ta thật sự đang theo đuổi cô được không?
Nếu còn nhìn không ra chẳng lẽ muốn cậu ta cầm mốt tấm bảng lớn, trên đấy viết rằng “tôi muốn theo đuổi cô!”, mới được ư?
Đường Lạc Lạc dừng động tác trên tay lại, ngẩn ngơ nhìn Mặc Tây Thành, hồi lâu, mới lộ vẻ mặt “thì ra là thế”:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)